Chương 102: Những Người Đó Đều Gọi Ta Là Quái Vật
Hai người đi ra khỏi sơn động, A Uế đi theo phía sau Thẩm Niệm đến bên cạnh một hồ nước.
Nàng còn chưa ăn sáng nữa đây.
Thẩm Niệm không để ý đến sát ý của A Uế, nàng đột nhiên hỏi:
"Ngươi có dao găm không?"
A Uế hoàn hồn lấy dao găm từ trong lòng ngực ra đưa cho nàng.
"Dao găm này không tệ"
Thẩm Niệm cầm lấy nhìn ngắm nó, vẻ ngoài nhìn tinh xảo, khi rút ra thân dao mang theo ánh sáng lạnh lẽo, là vũ khí tốt nhất.
Vừa khen một câu, nàng đã dùng dao găm để mổ bụng cá, chỉ hai ba nhát đã làm xong con cá.
A Uế nhìn một màn này, ánh mắt chợt lóe.
"Ngươi biết nướng cá không?"
Thẩm Niệm hỏi.
Nghe được câu hỏi của nàng, hắn nói: "Biết"
Ánh mắt Thẩm Niệm bừng sáng, nàng tìm một cái cây thật nhọn, khi cá ngoi lên nàng lập tức đâm vào và bắt được một con cá.
Thẩm Niệm xiên cá xong đã quay đầu lại, nhìn khuôn mặt hắn vẫn bẩn, nói:
"Sao ngươi không rửa mặt, mau rửa sạch đi, rửa xong thì nướng cá cho ta"
A Uế nghe vậy thì ánh mắt trầm xuống, trong đôi mắt rũ xuống dâng lên một tia tối tăm, khí tức quanh thân trở nên lạnh lẽo kinh khủng.
A Uế chỉ cúi mắt không dám nhìn nàng, hắn nói:
"Mặt ta, nhìn vào sẽ xui xẻo"
Đối với hắn mà nói rửa sạch mặt giống như cởi bỏ lớp ngụy trang, khiến cho cơ thể thiếu niên phút chốc căng thẳng.
A Uế rửa tay sạch sẽ, khuôn mặt tạm thời không rửa tựa như có chút do dự.
Thẩm Niệm nhìn qua.
A Uế nhìn dáng vẻ không chút đề phòng của nàng, trong lòng hắn chùng xuống, hắn đi đến bên hồ nước rửa sạch mặt.
Chỉ thấy thiếu niên có diện mạo rất tuấn tú, thanh tú nhưng không hề nữ tính, phía khuôn mặt bên phải có hình vẽ dây leo màu đen bịt kín, nhìn vô cùng thần bí.
Thẩm Niệm không vui nói:
"Ngươi không tin ta à?"
A Uế không ngờ nàng sẽ có phản ứng thế này, hắn ngơ ngác hỏi: "Là gì?"
A Uế im lặng một lát, cúi đầu nói:
"Những người đó đều gọi ta là quái vật"
Sắc mặt hắn tái nhợt, ánh mắt lạnh lùng như vực thẳm, khi hắn nhướng mày nhìn người, chỉ cảm nhận được sự chán đời, hung ác và nham hiểm.
Thẩm Niệm không biết được mấy chữ cũng không biết hắn nói Uế là Uế nào nên thuận miệng nói:
"Tên này rất đặc biệt, ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, tên là Thẩm Niệm"
Tên này mà đặc biệt à? A Uế châm biếm trong lòng.
Mặt hắn không chút biểu cảm gì mà gật đầu.
"Chắc mới gặp nên ngươi cũng chưa từng nghe qua danh tiếng của ta..."
Thẩm Niệm nhún vai không chút quan tâm nói:
"Ngôi sao chổi, ta là sao chổi mà xa gần ai cũng biết, cũng ngại tiếp xúc, ngươi có sợ không"
Thiếu niên nghe vậy không biết vì sao nghe xong còn tức giận hơn khi mình bị người ta ghét bỏ, sắc mặt hắn trầm xuống, quanh thân toả ra khí lạnh đáng sợ khiến người ta sợ hãi.
A Uế đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong veo lộ ra chút ánh sáng, như không tin mà hỏi:
"Không khó nhìn... ?"
Không cảm thấy hắn là quái vật sao.
"Đánh rắm!" Thẩm Niệm cảm thấy chỉ có thể dùng lời này mới có thể biểu đạt tâm tình của nàng:
"Những người đó là chưa hiểu sự đời, ngươi đừng có nghe bọn họ nói bừa"
"Không khó nhìn nha, dáng vẻ của ngươi đáng sợ chỗ nào chứ"
Thẩm Niệm nói, nàng còn tưởng rằng là đốm đen chứ, như thế này thì có là gì.
Thẩm Niệm tựa như không nhận ra, nàng thúc giục: "Thất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền