Chương 101: Phúc Lớn Mạng Lớn
Thẩm gia cảm ơn người trong thôn lần nữa rồi trở về nhà.
Cùng lúc đó, Thẩm Niệm cũng mang theo đồ của mình lặng lẽ đi đến trong núi. Nàng vẫn còn nhớ mình đã cứu một người đáng thương.
Vừa tờ mờ sáng thì Thẩm Niệm đã cưỡi ngựa đi đến trong huyện mua mười cân thịt và một ít bánh ngọt, chia thành từng phần đặt ở trong rổ nhỏ.
Đêm qua có mưa nên đường núi ẩm ướt dinh dính, cũng không dễ đi, nhưng chuyện này cũng không phải là vấn đề gì đối với Thẩm Niệm.
Đã quen thuộc với đường đi nên nàng dễ dàng đi vào sơn động, Thẩm Niệm gọi:
"Tiểu đáng thương, ta đến rồi đây"
"Ngươi tỉnh rồi sao"
Nàng không chú ý đến chỗ kỳ lạ này mà mỉm cười đi qua, đặt điểm tâm mà nàng mang đến xuống, ngồi trên phần cỏ khô hỏi:
"Ngươi đói bụng rồi nhỉ, ta có mang theo điểm tâm cho ngươi, mau ăn đi"
Thẩm Niệm thấy hắn không nhúc nhích, nàng khó hiểu hỏi:
"Sao không ăn?"
Thiếu niên nhìn dáng vẻ và động tác như đang dạy cho một kẻ ngốc của nàng, khuôn mặt tái nhợt hung ác có chút cứng đờ, hắn vươn tay lấy điểm tâm.
"Khoan đã" Thẩm Niệm nhìn tay của thiếu niên bị đen không còn nhìn ra được làn da ban đầu, nàng vội gọi hắn:
"Tay ngươi bẩn quá, ta đi lấy nước cho ngươi rửa tay trước"
Dứt lời nàng chuẩn bị đi múc nước.
"... Để ta ra ngoài rửa"
Thiếu niên đột nhiên mở miệng, giọng nói khàn khàn giống như đã rất lâu không mở miệng.
"Ngươi tên gì, ta là ân nhân cứu mạng của ngươi thì cũng nên biết tên họ ngươi là gì chứ"
Khi nói chuyện, tư thế của ân nhân cứu mạng khá ngay ngắn.
Tiểu đáng thương vừa nhìn đã nghĩ nàng không đơn giản, cũng không nghĩ nàng sẽ cứu mình một cách không công.
"..." Thiếu niên trầm mặc một lúc mới nói: "A Uế"
"Ăn. ." Là người này đã cứu hắn à?
Ngày hôm sau.
Thẩm Nhị và Lý Tú Nương dẫn theo Mãn ca nhi đến các nhà khác nói lời cảm ơn.
Lão Cao thị vẫn luôn ở trong nhà chờ tin tức, nhìn thấy Mãn ca nhi lành lặn trở về mà trên mặt lộ ra một tia thất vọng. Bị mất tích như vậy mà còn có thể tìm về được, đúng là mạng lớn mà!
Thẩm Khôn cũng có chút một lời khó nói hết, hắn nhìn Thẩm Khôn, rất muốn biết người này đang nghĩ gì trong đầu.
Bóng dáng lão Cao thị vừa biến mất, Thẩm Khôn nhỏ giọng nói:
"Khuôn mặt trở nên khó coi như vậy, đâu giống dáng vẻ của người quan tâm chứ"
Thẩm Niệm nhận ra tâm tư độc ác của lão thái thái, nàng xoa đầu Mãn ca nhi nhìn bà ta mỉm cười như không cười.
"Đã muộn thế này rồi, sao bà nội vẫn còn chưa đi ngủ, là đang đợi chúng ta sao, không ngờ bà nội quan tâm đến Mãn ca nhi như vậy, bà cứ yên tâm, thằng bé không sao rồi, lại còn trở về mà không trầy xước gì"
"Bình thường thấy bà nội hung dữ quá, nhưng không ngờ vào lúc quan trọng thế này bà lại có lòng đến như vậy, đúng là khiến người ta cảm động mà"
Nếu không nhìn biểu cảm mà chỉ nghe giọng nàng nói thì sẽ cảm thấy nàng rất chân thành, nhưng lão Cao thị không biết nên phản bác thế nào vì nếu phản bác thì tỏ vẻ bà ta không hề có lòng như vậy.
Bà ta nở nụ cười gượng gạo, nghĩ một đằng nói một nẻo:
"... Trở về là tốt rồi"
Không muốn thấy sự vui mừng của nhà nhị phòng, nên bà ta chỉ liếc mắt nhìn Mãn ca nhi một cái rồi cũng trở về phòng.
Thẩm Niệm quay đầu nhướng mày nói: "Ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền