**Chương 52: Chỗ Dựa Của Bà Ta Tới Rồi**
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến một giọng nam: "Cô cô."
Lão Cao thị nghe âm thanh lập tức đứng dậy vui mừng đi ra ngoài. Tới, tới, chỗ dựa lớn của bà ta đã tới!
"Đại ca, Khải ca nhi, các ngươi tới rồi"
Lão Cao thị cười đón tiếp.
Giọng điệu của hắn ta thân thiết:
"Đại cữu, đại biểu ca, sao các ngươi lại tới đây, ta đang muốn ngày mai đi thăm các ngươi đấy."
Thẩm lão gia tử nhìn thấy đại cữu tử và cháu trai nhà mẹ đẻ của vợ già thì liếc mắt nhìn lão Cao thị, ánh mắt trầm xuống. Ha hả, thật đúng là trò hay!
Thẩm lão ngũ đi lên đỡ lấy cánh tay đại cữu vào phòng, nào là lấy đệm, nào là pha trà.
Cao lão gia tử xoa đầu cháu ngoại, đau lòng nói:
"Sao Quang Diệu lại gầy như thế."
Nói xong còn bất mãn nhìn về phía lão Cao thị:
"Ngươi quản gia như thế nào vậy? Quang Diệu là hy vọng của Thẩm gia, không có sức khỏe tốt thì sao có thể làm nên chuyện lớn?"
Lão Cao thị ra vẻ ấm ức:
"Đại ca, sao ta có thể không muốn, nhưng trong lòng lão muội có nỗi khổ."
"A?" Trong lòng Cao lão gia tử rõ rành rành, nhưng lại giả vờ khó hiểu: "Vì sao?"
Lão Cao thị dụi mắt:
"Còn có thể vì sao, trong nhà ba huynh đệ lão đại không bò ra từ bụng ta nên luôn có tâm tư riêng, ta bảo bọn họ giao chút tiền gia dụng mà bọn họ không những không muốn, còn xem ta như trộm cướp…"
Cao lão gia tử tức giận đập cái bàn, nhìn về phía Thẩm lão gia tử như muốn hỏi tội.
"Muội phu, ngươi xem, Ngưng Hương và ngươi đã là phu thê mấy chục năm, không có công lao cũng có khổ lao, hiện tại lại bị con cháu không cho mặt mũi, người làm chủ gia đình như ngươi có phải quá vô dụng rồi không…"
Giống như không ngờ muội phu vẫn luôn tôn trọng mình thế nhưng sẽ phản bác lại, ông ta tức giận đến mức mặt mày xanh mét.
Thẩm lão gia tử tâm trạng không tốt, trên mặt cũng tỏ ra không vui.
Ông giận dữ đứng lên, mặt âm trầm trách mắng:
"Hôm nay đừng nói đại cữu ca tới, cho dù nhạc phụ tới thì ta vẫn nói câu kia, cái nhà này không nợ Cao Ngưng Hương."
Phanh!
Lão Cao thị cho rằng chỗ dựa đã trở lại, ai ngờ trở lại để đâm vào tim. Thật quá đáng!
Cao lão gia tử ỷ vào chính mình là người đọc sách, dạy ra vài tú tài liền thích dạy dỗ người khác.
"... Lão đại, lão nhị và lão tam nhà ta đều tốt! Tiền mà lão ngũ và Phúc Toàn đi học đều là do bọn họ kiếm ra. Vì lão ngũ và Phúc Toàn, Hiệt ca nhi và Càn ca nhi còn không biết cổng thư viện có hình dạng gì..."
Ông ta bưng ra cái giá, còn mắng Thẩm lão gia tử như khi còn trẻ.
Nhưng đây không phải là lý do bọn họ kiêu ngạo không xem ai ra gì. Đặc biệt là tay đại cữu ca càng duỗi càng dài, càng thêm không có đúng mực.
Thẩm Khôn có chút hoảng hỏi: "Sao, sao?"
Nhạc phụ là ân sư của ông ấy nên ông ấy vẫn luôn tôn trọng người Cao gia. Thẩm lão gia tử đột nhiên biến thành kẻ ác: "!!!"
"Thẩm Khôn, đệ rơi vào hố phân sao, sao lại chậm chạp như vậy, nếu đệ lại cọ xát thêm một lúc thì ta và Niệm Niệm đã lắp tủ và bàn xong rồi đấy."
Thẩm Càn trừng mắt nhìn Thẩm Khôn.
"Nhị ca!" Thẩm Niệm cau mày, không tán đồng nhìn nhị ca.
"Sao huynh đi nghe lén góc tường lại không gọi ta."
Thẩm Niệm lên án.
Bên ngoài cửa có một hình bóng hiện lên,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền