Chương 53: Không Phải Người Tốt
Chính phòng lúc này.
Lão Cao thị không ngờ bận việc rất lâu mà vẫn không nhận được chỗ tốt gì.
Nhà mẹ đẻ và lão nhân còn cãi nhau.
Cao lão gia tử bị dẫm lên mặt mũi, trên mặt không nhịn được hầm hừ rời đi.
Bà ta ngồi ở trên giường gỗ ấm ức lau nước mắt.
Lão Cao thị nhìn bóng dáng nhi tử vội vàng rời đi, bà ta cho rằng lão ngũ là đi xả giận cho mình, trên mặt bà ta lúc này mới hiện lên ý cười.
"Nương, người ngồi nghỉ đi, con đi tới nhị phòng nhìn xem."
Nói xong liền đi ra khỏi phòng.
Thẩm Quang Diệu mang theo các loại tính toán đi vào sân nhị phòng.
Thẩm Niệm vẫn chưa từng gặp qua Thẩm lão ngũ bị lão Cao thị thổi thành cành hoa này, nghe thấy nhị ca gọi ngũ thúc liền quay đầu nhìn lại.
Thanh niên đi vào sân có làn da trắng nõn, ăn mặc áo dài màu xanh lơ, trên mặt mang theo tươi cười, nhìn ôn hòa văn nhã.
Nhưng mà khi vừa nhìn thấy người này, Thẩm Niệm liền cảm thấy hắn không phải người tốt đẹp gì.
"Ngũ thúc." Thẩm Khôn thấy hắn liền gọi một tiếng.
Thẩm Quang Diệu không biết suy nghĩ của Thẩm Niệm, hắn ta đang sáng mắt khi nhìn thấy chiếc giường hai tầng.
Đi vòng quanh giường vài vòng.
"Giường này là các ngươi làm sao?"
Thẩm Quang Diệu kiềm chế kích động hỏi.
Thẩm Khôn không phải người có nhiều tâm tư, nhưng hắn lại có trực giác. Cảm giác ngũ thúc đang đánh chủ ý gì đó nên trợn tròn mắt nói dối:
"Không phải, là Niệm Niệm mua cho ta và đại ca, tốn hai lượng bạc đấy."
Nói tiêu tiền mua cũng tốt hơn nói tự mình làm.
Thẩm Quang Diệu lại không tin, liếc mắt nhìn Thẩm Khôn một cái:
"Sao ta không biết trong huyện có loại giường như vậy."
Tròng mắt Thẩm Quang Diệu xoay chuyển.
Thẩm Càn cười tiến lên, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn lại:
"Chúng ta không có bản vẽ, thành phẩm ở chỗ này, ngũ thúc muốn bản vẽ làm gì?"
Thẩm Quang Diệu có thể nói thật sao, đương nhiên là không thể:
"Không có gì, chỉ là tò mò mà thôi."
Nói rất đúng lý hợp tình:
"Ta là ngũ thúc của các ngươi, có bí mật gì mà không thể nói chứ! Làm ra được loại giường này cũng không dễ dàng, có bản vẽ không, đưa bản vẽ cho ta nhìn xem."
Thẩm Càn cho rằng muội muội cũng cảm thấy nghe lén không tốt: "..."
Thẩm Khôn nghe vậy liền thở phào, nhận sai ngay:
"Là ta sai, lần sau nhất định sẽ gọi muội."
Khoé miệng Thẩm Càn co giật, đánh vào cái gáy đệ đệ đầy yêu thương:
"Thằng nhóc thúi, đừng dạy hư Niệm Niệm! Không được xem không được nghe, đệ cũng an phận cho ta."
"... Đã biết."
Thẩm Khôn đau đến mức nhe răng nhếch miệng, nhìn Thẩm Niệm tỏ ra thương mà không giúp được gì.
"Thật sự không có bản vẽ sao?"
Thẩm Quang Diệu chưa từ bỏ ý định hỏi.
Thẩm Niệm nhìn ra tâm tư của ngũ thúc, vô hại cười nói:
"Không có! Nếu có thì chúng ta bán đi không phải sẽ phát đạt rồi sao?"
Bán?
Sắc mặt Thẩm Quang Diệu khẽ thay đổi, hắn ta muốn tự mình kiếm tiền, sao có thể làm nhị phòng có tâm tư này.
"Các ngươi thật dám nghĩ, loại giường này rất dễ dàng bắt chước, ai sẽ tiêu tiền mua bản vẽ chứ, bạc cũng không phải từ trên trời rơi xuống."
Giọng điệu của hắn ta mang theo sự châm chọc.
Ký túc xá ở thư viện rất nhỏ, nếu như có loại giường này, vậy...
Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Quang Diệu càng thêm nóng bỏng.
Xe ngựa, mấy chục lượng bạc?
Hắn ta có thể vẽ ra hình dạng bên ngoài, nhưng muốn làm ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền