ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 57: Muốn Bái Sư 2

Mùa đông đã gần đến nên việc vặt cần làm khá nhiều. Sau khi bàn bạc xong xuôi, ba người Thẩm Đại ngồi lại đại phòng một lát rồi cáo từ.

Nhìn về phía Thẩm Hiệt, Mạnh thị nghiêm túc nói:

"Hiệt ca nhi, nếu như chuyện này thành công thì con phải nhớ rõ ân tình này của Niệm tỷ nhi, còn nếu không thành công thì con cũng nên từ bỏ đi."

Trong lòng bà chính là muốn nhi tử có thể học được một món nghề, dù sao đó cũng là kỹ năng kiếm cơm, lúc nào cũng có ích. Nhưng có dạy hay không đều phải xem ý của Niệm tỷ nhi thế nào.

Về phần sự khó hiểu của Mạnh thị, Thẩm Đại giải thích với Thẩm Niệm:

"Ta nghe Hiệt ca nhi nói cháu biết làm mộc, vả lại tay nghề còn rất tốt. Ta cũng đã đến phòng của đám Kiền ca nhi xem qua rồi, đúng là tay nghề làm mộc của cháu rất tốt..."

Nói đến đây, Thẩm Đại hơi ngừng một chút, giọng nói có chút nghiêm túc.

"Niệm tỷ nhi, chắc cháu cũng biết Hiệt ca của cháu đã học hai năm nghề mộc, nên ta muốn nhờ cháu nhận hắn làm đồ đệ."

Mạnh thị nghe ông nói xong đã đưa tay giữ chặt tay của Thẩm Niệm, nói:

"Niệm tỷ nhi, chúng ta đến chính là để hỏi cháu về chuyện này, nếu cháu có điều gì băn khoăn thì cứ việc nói thẳng."

Làm đồ đệ của nàng ư? Thẩm Niệm nhíu mày.

Thẩm Hiệt nhìn biểu cảm của đường muội, trong lòng hắn căng thẳng, miễn cưỡng nở nụ cười nói:

"Niệm Niệm, có chuyện gì khó xử sao? Nếu khó xử thì thôi vậy."

Thẩm Niệm giải thích:

"Cũng không phải là khó xử gì, chỉ là ta không biết chỉ dạy cho người khác thế nào."

Nàng cũng không phải người học đàng hoàng, làm sao biết dạy cho người khác.

"Đúng vậy, đệ muốn làm gì sao?"

Thẩm Niệm cười hỏi. Chẳng phải chỉ cần nhìn là biết rồi sao, còn cần học chuyên nghiệp hơn làm gì? Quan trọng hơn chính là nghề mộc cũng chỉ do nàng nhất thời hứng thú mà thôi, nàng cũng không muốn ngày nào cũng lãng phí thời gian vào một đống gỗ. Nếu có thể giúp đỡ người nhà thì nàng cũng sẽ không keo kiệt.

Thẩm Niệm xua tay:

"Chỉ là chuyện thuận miệng thôi, đại bá nương không cần khách sáo."

"Thế này đi, ngày mai ta sẽ đến trong huyện bán bản vẽ giường hai tầng này, nếu huynh cảm thấy có hứng thú thì ta sẽ thêm một điều kiện với họ, để thợ mộc chuyên nghiệp thu nhận Hiệt ca làm đồ đệ."

"Cảm ơn a tỷ."

Mạnh thị ngồi thẳng người, giọng nói hưng phấn:

"Chuyện này, chuyện này... cảm ơn Niệm tỷ nhi."

Sao có thể là chuyện thuận miệng được chứ, Thẩm đại bá biết chỉ sợ Niệm tỷ nhi là muốn tìm một nơi tốt nhất cho nhi tử của bà, nên trong lòng bà cảm thấy rất ấm áp.

Làm đồ đệ vẫn tốt hơn so với làm người giúp việc.

Mãn ca nhi ném gậy gỗ xuống, lạch bạch đi đến bên cạnh Thẩm Niệm:

"A tỷ, ngày mai tỷ đến trong huyện sao?"

"Ừm" Nói xong, Thẩm Niệm lấy con rắn trắng nhỏ ở cổ tay mà nàng đã tìm được trên núi:

"Ta nhặt được một con rắn trắng ở trên núi, cho đệ làm đồ chơi."

Dùng rắn để làm đồ chơi á?

Sắc mặt Lý Tú Nương thay đổi, bà ấy kéo Thẩm Niệm về phía sau rồi đi lên nắm lấy cánh tay của Mãn ca nhi, không ngừng run rẩy! Vừa di chuyển bà ấy vừa căng thẳng nói:

"Xuống dưới, mau xuống dưới..."

Thấy con rắn kia vẫn quấn không buông, bà ấy căng thẳng đến mức muốn vươn tay ra bắt lấy nó.

"Niệm tỷ nhi, cái này, con rắn này... không có độc chứ?"

Mí mắt Thẩm Nhị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip