ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 58: Bề Ngoài Là Chào Hỏi Nhưng Thật Ra Là Để Khoe Khoang**

Hôm sau.

Sáng sớm, Thẩm Niệm đã dắt ngựa ra cửa. Bên cạnh là Mãn ca nhi bước theo với đôi chân ngắn nhỏ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sự vui mừng. Đi vào trong huyện đã là chuyện vui rồi, đi cùng a tỷ đến trong huyện là chuyện vui nhân đôi.

Hai người đang muốn xuất phát thì Lý Tú Nương không yên tâm nói:

"Niệm tỷ nhi, nếu không con lắp xe lên đi, để nhị ca đi cùng tụi con, dù sao con chỉ là một tiểu cô nương..."

"Không sao đâu nương, con chỉ đi bàn bạc chuyện hợp tác, sẵn tiện mua chút đồ vật thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ, người cứ yên tâm"

Dứt lời, Thẩm Niệm cúi người ôm lấy Mãn ca nhi ném cậu bé lên trên.

Bất ngờ được bay lên cách khỏi mặt đất, tiểu tử kia sợ đến mức hô:

"A - cao, cao quá!"

Thẩm Khôn vội ngăn lại:

"Nương, muội muội đang trêu chọc người thôi"

Lý Tú Nương sửng sốt, bà ấy quay đầu nhìn nụ cười trên mặt Thẩm Niệm, vỗ nhẹ lưng nàng một cái nói:

"Đứa nhỏ quỷ quái này, ngay cả nương cũng dám trêu chọc, đáng đánh"

Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong mắt đều là ý cười, sợ hãi cũng bay biến hết.

Nghĩ đến hình ảnh nương nắm lấy cánh tay Mãn ca nhi mà run rẩy, hắn cũng nghẹn cười đến đau quai hàm.

Thẩm Nhị cũng giống vậy, phải bóp chặt lòng bàn tay mới không phát ra tiếng cười.

Thẩm Niệm thấy vậy cũng cười nói:

"Vui đến vậy sao"

"Ừm, ừm" Mãn ca nhi gật đầu như giã tỏi:

"Vô cùng vui luôn"

"Cha, nương, đại ca, nhị ca, tụi con đi đây"

Trong thôn có vài người chưa từng thấy ngựa, nên Thẩm Niệm cưỡi ngựa mang theo Mãn ca nhi chạy ngang qua đã làm mờ mắt của một đám người. Giây tiếp theo, Thẩm Niệm giẫm lên bàn đạp xoay người lên ngựa, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng như chim yến.

Sau khi rời khỏi thôn, tâm tình Mãn ca nhi vô cùng tốt, khuôn mặt nhỏ vui đến mức đỏ bừng. Nhất là khi Mãn ca nhi còn dành thời gian vẫy tay với tiểu đồng bọn của cậu bé, bề ngoài là chào hỏi nhưng thật ra chính là để khoe khoang. Nói vài câu với bạn của mình xong, Mãn ca nhi quay đầu nhìn Thẩm Niệm, nói:

"A tỷ, đi thôi"

"Ta được A tỷ đưa ta vào trong huyện, khi trở về ta sẽ tìm các ngươi chơi"

Tiểu nha đầu nói.

"Đại Bàng ca..."

Thẩm Niệm cười, lớn tiếng kêu: "Giá!" Nói xong nàng quất roi ngựa, một ngựa hai người nghênh ngang rời đi.

Mấy đứa nhỏ nhìn theo Mãn ca nhi đi đến trong huyện mà mặt tràn đầy khao khát.

"A tỷ của Mãn ca nhi giỏi thật, còn biết cưỡi ngựa"

Một nam oa ghen tị đến mức nước mắt cũng rơi xuống.

Thẩm Phúc Toàn vác túi sách đi ngang qua, Đại Bàng lớn tiếng gọi cậu ta:

"Thẩm Phúc Toàn, ngươi có biết Mãn ca nhi đi vào trong huyện không?"

Thẩm Phúc Toàn nghe nói Thẩm Mãn luôn bị cậu ta chèn ép lại được đưa đến trong huyện bằng ngựa lớn, cơn giận cũng lập tức dâng cao.

Đại Bàng tiếp tục nói:

"A tỷ của Mãn ca nhi đã cưỡi ngựa đưa hắn đi theo, chắc ngươi cũng chưa từng ngồi con ngựa lớn nào đúng không, rất oai phong đó"

Hì hì, Thẩm Phúc Toàn dám trốn học, chắc chắn sẽ bị tiên sinh đánh bàn tay. Chờ Mãn ca nhi đi huyện trở về, cậu sẽ nói tin tức tốt này cho cậu ấy biết!

Không đi học nữa, về nhà gây ồn ào.

Thẩm Phúc Toàn hoàn toàn không biết: "..."

Người trưởng thành đều có lòng tranh đua, trẻ con càng hơn thế.

Nam hài nhi hơi lớn một chút

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip