Chương 60: Bán Bản Vẽ Với Giá 300 Lượng
Thẩm Niệm nói:
"Ta bán bản vẽ cho ông với giá ba trăm lượng bạc, nhưng không chỉ giường mà còn có tủ quần áo và bàn."
Thấy vẻ mặt tự tin của nàng, Lạc chưởng quầy biết tủ quần áo và bàn kia chắc chắn cũng không hề tầm thường.
Chỉ có điều ba trăm lượng đối với ông ấy mà nói cũng không phải là con số nhỏ.
"Ba trăm lượng quá nhiều..."
Lạc chưởng quầy nhất thời lưỡng lự.
Thẩm Niệm khẽ cười nói:
"Ta chào giá cũng không cao, có lẽ Lạc chưởng quầy cũng thấy rõ."
Lạc chưởng quầy vừa xem bản vẽ thì trong mắt đã bừng sáng. Khứu giác đặc biệt của thương nhân đã nói cho ông ấy biết đồ vật trên bản vẽ này có tương lai.
Ông ấy là thương nhân, hiển nhiên sẽ không làm chuyện mua bán lỗ vốn.
"Cô nương muốn hợp tác thế nào?"
Lạc chưởng quầy thẳng thắn nói.
"Lạc chưởng quầy xem đi, ta nghe nói trong huyện có nhà phú hộ muốn gả nữ nhi, ông có thể làm ra bộ gia cụ này, như vậy không cần lo chuyện bán không được giá tiền cao, đến lúc đó có khi còn dẫn đầu xu hướng, như vậy chẳng phải tiền sẽ chảy về tay sao..."
Thẩm Niệm nói.
Nàng vừa nói ra lời này thì Lạc chưởng quầy đã hiểu ý.
"Nhận, không biết người nọ là ai của cô nương?"
Lạc chưởng quầy hỏi.
Thẩm Niệm hơi mừng, nàng cười nói:
"Là ca ca của ta."
Thẩm Niệm nói xong, chất giọng sữa của Mãn ca nhi cũng nói thêm vào:
"Phú hộ kia là Lưu gia ở thành phía Đông."
Lạc chưởng quầy tính toán trong lòng một chút, nghĩ đến cửa hàng thợ mộc Vương gia hung hăng, ông ấy cắn răng nói: "Thành giao."
Thẩm Niệm: "??" Mãn ca nhi nổi tiếng ở trong thôn vậy sao.
Nói xong, nàng lấy bản vẽ đơn giản về tủ quần áo và cái bàn ra.
"Được."
"Mượn lời tốt đẹp của cô nương."
Thẩm Niệm rất chắc chắn về lời tốt đẹp kia:
"Lạc chưởng quầy, không biết cửa hàng thợ mộc này của ông có thu nhận đồ đệ không?"
Lúc đầu Lạc chưởng quầy rất ngạc nhiên, nhưng sau đó đã cười ha ha.
Thu nhận một đồ đệ sẽ có lợi ích cao hơn việc không nhận, vậy thì cớ gì không thu nhận.
"Hôm nào đưa đến đây đi."
Lạc chưởng quầy vuốt râu cười nói.
Có lời, việc mua bán này quá có lời.
Lúc này ông ấy vẫn chưa biết những lợi ích sau này sẽ còn nhiều như thế nào.
"Lạc chưởng quầy sẽ không hối hận với quyết định hiện tại đâu."
Thẩm Niệm nói.
Hợp tác thành công.
Sau khi quyết định xong, Lạc chưởng quầy và Thẩm Niệm cũng ký xong thỏa thuận, đi đến huyện nha lập hồ sơ.
Thẩm Niệm mang ba trăm lượng dẫn theo Mãn ca nhi bắt đầu đi mua đồ.
Bông, vải dệt, mua.
Giấy và bút mực, mua. ...
Lương thực, thịt, mua.
Nhờ chủ quán đưa đồ về thôn giúp, Thẩm Niệm và Mãn ca nhi cùng nhau đi ăn mì thịt thái sợi, mua hai mươi mấy cái bánh bao thịt sau đó mới cưỡi ngựa về nhà.
"A tỷ, tỷ có thể đưa ta xuống dưới không, ta đi chơi một chút, chốc lát sẽ trở về"
Mãn ca nhi nói.
Đưa đệ đệ xuống, Thẩm Niệm cưỡi ngựa trở về trước.
Một con ngựa, hai người trở lại thôn, tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên khiến cho bọn họ nhỏ nghe thấy đều ồn ào chạy đến.
"Mãn ca nhi trở về rồi."
"Mãn ca nhi, trong huyện có chuyện gì thú vị không?"
Tuy đã đi xa mà vẫn còn có thể nghe thấy giọng nói trong trẻo của tụi nhỏ.
"Mãn ca nhi, ngươi cưỡi ngựa thấy có thú vị không, cao như vậy ngươi có sợ không. ."
Mãn ca nhi đỏ mặt, đôi mắt long
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền