ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 59: Mắt Chó Xem Người Thấp**

Trong huyện có hai nhà mở tiệm thợ mộc, một nhà họ Lạc, một nhà họ Vương. Vì đây là mua bán một lần, nên chắc chắn phải chọn nơi có tài chính hùng hậu. Nhưng người sau có hơi áp đảo người trước một chút. Thẩm Niệm chọn Vương gia.

Thẩm Niệm dẫn Mãn ca nhi ra khỏi cửa hàng thợ mộc của Vương gia, nàng nói:

"Chúng ta đến nơi khác"

. Lạc gia có danh tiếng lâu đời, còn Vương gia chỉ mới xuất hiện. Cửa hàng thợ mộc của Lạc gia nằm trên một con phố khác, sau khi đi khoảng một chén trà nhỏ thì hai người đã dừng ở trước cửa hàng.

Mới vừa vào đến ngạch cửa, tiểu nhị chào đón vô cùng nồng nhiệt:

"Không biết cô nương muốn xem cái gì, trong cửa hàng chúng ta có sẵn giường, bàn ghế và tủ, tất nhiên cũng có thể chế tạo theo ý..."

Thẩm Niệm gật đầu, nàng lấy bản vẽ giường hai tầng đơn giản đưa đến:

"Chưởng quầy, ông cảm thấy việc làm ăn này thế nào?"

Lạc chưởng quầy nghe tiểu nhị nói có người đến tìm ông để bàn chuyện làm ăn, ông ấy cũng tò mò đi ra khỏi hậu viện. Vừa thấy một lớn một nhỏ, ông lập tức có chút buồn cười.

"Các ngươi tìm ta sao?"

Thấy tên nhóc này đối với cái gì cũng vô cùng hứng thú, Thẩm Niệm cố kiên nhẫn học theo dáng vẻ của đại ca kể về chuyện trong huyện mà đại ca đã từng kể cho nàng biết, nàng cũng chầm chậm kể lại cho Mãn ca nhi nghe. Nếu có Thẩm Càn ở bên cạnh thì chắc chắn hắn sẽ phát hiện dường như những lời Thẩm Niệm nói đều lặp lại đúng lời của hắn, không sai, không thiếu một chữ. Mãn ca nhi nghe mà vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, nhưng sợ chậm trễ chuyện quan trọng nên cậu bé nói:

"A tỷ, mau đi thôi, đi làm chuyện quan trọng trước"

. Vẫn còn là một đứa nhỏ thôi, nhưng cậu bé lại trầm mặt nghiêm túc nói phải đi làm chuyện quan trọng trước, khiến Thẩm Niệm thấy vô cùng đáng yêu.

Nhìn thấy có người làm đồ chơi bằng đường, nàng lấy ra bốn văn mua hai cái đồ chơi làm bằng đường.

"Đây là đồ chơi làm bằng đường ngọt, đệ muốn cái nào?"

Thẩm Niệm cười nhìn Mãn ca nhi.

"A tỷ chọn trước đi"

Mãn ca nhi nói. Cậu bé mới năm tuổi, chưa thể điều khiển cảm xúc tốt được nên sao Thẩm Niệm có thể không nhìn ra được cậu bé rất thích lão hổ. Thế là nàng đưa kẹo đường hình lão hổ qua cho cậu bé. Mãn ca nhi nhận lấy, khóe miệng cong lên, lộ ra hàm răng thỏ.

"Cảm ơn A tỷ"

. Ăn kẹo đường nhưng hai người cũng không làm chậm trễ công việc, lập tức lao thẳng đến tiệm thợ mộc.

"Ta đến tìm chưởng quầy nhà ngươi bàn chuyện làm ăn, làm phiền tiểu ca dẫn ta vào bên trong một chút"

. Tiểu nhị hơi sửng sốt, nói:

"Cô nương chờ một lát"

. Dứt lời hắn đã đi đến hậu viện.

Vào trong tiệm, đúng lúc có chưởng quầy của cửa hàng thợ mộc ở đây. Thoáng nhìn lướt qua áo vải bố trên người Thẩm Niệm và Mãn ca nhi, trong lòng ông ta có chút xem thường nàng.

"Năm mươi lượng mua đứt, được thì ký khế thư"

Vương chưởng quầy liếc mắt lên cao, khiến cho ông ta nhìn qua có chút ngạo mạn. Năm mươi lượng mà muốn mua đứt? Đang bố thí cho nàng sao. Tốt xấu gì cũng phải đấu với nhau mấy hiệp chứ... Nghe lời muốn hợp tác của Thẩm Niệm, trong lòng Vương chưởng quầy có chút dao động nhưng trên mặt lại không thể hiện ra biểu cảm gì. "Còn về phần ngươi nói đưa người đến học nghề, cửa hàng ta vốn không thu nhận người ngoài, nhưng nếu có hợp tác

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip