ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 70: Đại Ca Thẹn Thùng Rồi

Quê nhà có màn kịch miễn phí, chỉ cảm thấy buồn cười.

"... Các ngươi không phát hiện Thẩm Niệm không xui xẻo sao?"

Trong khoảng thời gian này, chỉ cần Thẩm Niệm đi lên núi thì sẽ không hề trở về tay không.

"Thằng nhóc Thẩm Càn kia đã thay đổi, vừa rồi mọi người có nghe được lời nói của hắn không, đáp trả lại vô cùng hay"

Nương của Phùng Xuân thật sự muốn lợi dụng Thẩm Hạnh Hoa để đòi lấy mật ong, ai bảo Thẩm Hạnh Hoa chính là cháu gái ruột thịt của thôn trưởng chứ.

"Hạnh Hoa, ngươi tới chậm quá, Thẩm Niệm lấy mật ong của các ngươi về nhà mình rồi, ngươi không nhìn thấy đâu, có rất nhiều mật ong đó, có thể bán được mấy trăm văn tiền đó..."

Thẩm Hạnh Hoa khó hiểu:

"Mật ong gì ạ?"

Nương của Phùng Xuân còn chưa kịp thêm mắm thêm muối thì quần chúng vừa rồi vây xem hóng chuyện đã lập tức mồm năm miệng mười mà nói rõ mọi chuyện.

Nương của Phùng Xuân thật sự muốn lợi dụng Thẩm Hạnh Hoa để đòi lấy mật ong, ai bảo Thẩm Hạnh Hoa chính là cháu gái ruột thịt của thôn trưởng chứ.

Ai biết Thẩm Hạnh Hoa thế mà lại vạch trần suy nghĩ của bà ta ở trước mặt mọi người như vậy.

Thẩm Hạnh Hoa cạn lời:

"Thẩm Niệm lấy được tổ ong thì có liên quan gì đến bọn ta, bản thân thím muốn chiếm lợi cũng đừng nghĩ ta là kẻ ngốc!"

Nói xong, nàng ấy tức giận quay đầu lại đi về nhà.

Ba huynh muội Thẩm gia rời đi, ánh mắt sắc bén của nương Phùng Xuân liếc nhìn qua Thẩm Hạnh Hoa.

Im lặng một lát, sau đó kiêu ngạo nói:

"Con gái của ta đau lòng ta, ta kiêu ngạo"

"Có thể là ý đồ gì, là muốn một quả dưa leo hai cây hành của người ta đó. Đối với loại người này, có thể chôm của người ta được một cái đã là chiếm lời"

Nương của Phùng Xuân không thay đổi sắc mặt, cũng không nhìn mọi người xung quanh chê cười bà ta, lập tức quay người đi về nhà.

Ở nơi nàng không biết, có một số người trong thôn đã dần thay đổi cảm nghĩ về nàng.

"... Càn ca nhi nói đùa rồi, nuôi lớn một con gà cũng không phải là chuyện đơn giản"

Trong lòng thầm mắng mấy đứa nhóc Thẩm gia, người này càng khó chơi hơn người khác.

Thẩm Càn cười như không cười:

"Bắt được một tổ ong cũng không dễ dàng, thiết nghĩ thím có thể thấu hiểu đúng không"

Nương Phùng Xuân còn có thể nói gì được nữa, cứng đờ nói:

"Thấu hiểu, thấu hiểu"

... Còn không hiểu thì gà trong nhà sẽ bị người ta nhớ thương!

Thẩm Càn tiếp nhận tổ ong trong tay Thẩm Niệm, dẫn theo nàng và Mãn ca nhi đi về nhà.

Thẩm Nhị vừa trở về sân đã nhìn thấy một tổ ong rất lớn, liếc mắt nhìn Thẩm Càn:

"Càn ca nhi, có phải là tổ ong đốt muội muội của con không?"

Thẩm Khôn đang giúp Mãn ca nhi đào hố trồng hoa, nghe được lời này thì cười ha ha:

"Cha, ngươi nhìn thế nào mà thành muội muội đau lòng ngài vậy, có khi nào là nàng thèm mật ong hay không"

"Cha, người không có cơ hội rồi, muội muội tự mình hái nguyên hang ổ của tổ ong kia"

Nhớ tới lúc trước cha có nói chờ khoảng thời gian này bận việc xong sẽ đi lên núi lấy tổ ong kia, hiện giờ kế hoạch hoàn toàn chết non, hắn lại cảm thấy buồn cười.

Thẩm Niệm bất ngờ nhìn về phía Thẩm Càn, trong đầu óc tràn đầy câu không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Thẩm Càn lộ ra vẻ mặt khó hiểu:

"Làm sao vậy?"

"Không có gì, chính là cảm thấy vừa rồi đại ca bộc lộ mũi nhọn, có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip