ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 71: Không Thể Cưỡng Ép

Chơi đùa xong, Thẩm Niệm giả làm động tác tưới hoa, dị năng bay qua mấy cây hoa, những cây hoa rừng kia bỗng chốc tươi tắn hơn rất nhiều.

Tưới hoa xong, nàng nghĩ đến vừa rồi gặp phải Cố thợ săn, đột nhiên mở miệng hỏi:

"Cha, Cố thợ săn biết công phu quyền cước đúng không, đây không phải là sư phụ có sẵn hay sao, sao không cho nhị ca của con bái sư?"

Thẩm lão nhị muốn học võ, sao người làm cha là ông ấy có thể không biết được chứ, ông ấy đã sớm muốn tìm sư phụ giúp hắn.

Thẩm Nhị thở dài một hơi:

"Sao ta lại không nghĩ tới chứ"

"Đúng là không thể cưỡng ép"

Thẩm Nhị lắc đầu:

"Thật ra cũng không phải là không muốn nhận, mà là nhà Cố thợ săn có tổ huấn, công phu trên người không được truyền ra ngoài, người ta có tổ huấn, ta cũng không thể ỷ vào mình là người trong thôn mà cưỡng ép người ta, vì vậy cha đành từ bỏ"

Thẩm Niệm nhướng mày:

"Cố thợ săn không muốn thu nhận nhị ca của con à?"

Thẩm Niệm tỏ vẻ tán đồng với lời nói của Thẩm Nhị.

Nói xong, nàng lại thay đổi giọng nói:

"Nhị ca của con luyện đáy tốt, luyện võ chậm hai năm cũng không ảnh hưởng quá nhiều, cha yên tâm, chắc chắn con sẽ thay nhị ca tìm được sư phụ học võ thích hợp"

Cũng trong lúc này, Thẩm Niệm mới để tâm đến chuyện kiếm tiền.

Tiêu tiền sảng khoái trong nhất thời, xài hết thì nước mắt lại chảy hai hàng.

Muốn mời sư phụ tập võ tốt chắc hẳn sẽ tốn không ít bạc đúng không?

Bạc và tinh hạch ở mạt thế đều là không thể thiếu giống như nhau!

Trong lúc Thẩm Niệm bắt đầu suy nghĩ tiếp tục kiếm tiền, trong huyện Thẩm Quang Diệu đã tiêu hết bạc.

Nhìn thấy túi tiền chỉ còn lại mấy cái tiền đồng, gương mặt hắn ta trắng bệch.

Thiếu tiền, tới tiền ăn cơm cũng không có.

Nụ cười của Thẩm Quang Diệu có chút gượng gạo:

"Không có gì, ta đi, chỉ là bạc của ta bị người ta trộm rồi, phải làm phiền Tô sư huynh trả thay ta..."

Thư sinh họ Tô cười xua tay:

"Thì ra là như vậy, không có việc gì, ta trả thay ngươi trước, báo danh quan trọng hơn"

Thẩm Quang Diệu chắp tay nói cảm ơn:

"Cảm ơn Tô sư huynh"

Mặt hắn ta đỏ lên.

Thư sinh bên cạnh hỏi:

"Làm sao vậy?"

Hắn ta chỉ hỏi Thẩm Quang Diệu có đăng ký lớp lễ nghi hay không, vấn đề này rất khó trả lời sao?

Thẩm Quang Diệu không có cách nào, đành xin nghỉ với phu tử, trở về trong thôn.

Tốn hai văn tiền ngồi trên xe bò, về đến nhà thì sắc trời cũng sắp đen.

Lão Cao thị nhìn thấy con trai út trở về, lo lắng mà đi ra đón.

"Lão ngũ, sao con lại trở về, xảy ra chuyện gì sao, đã ăn cơm chưa..."

Thẩm Quang Diệu ôm bụng: "Chưa ăn"

Lúc này còn chưa ăn, con chờ một lát, nương bảo đại tẩu nấu chén mì cho con.

" Nói xong, lão Cao thị vội vàng đi ra ngoài.

"

Vợ lão đại, lão ngũ trở về, mau đi nấu chén mì, động tác nhanh lên một chút

"

Mạnh thị đang chuẩn bị quà bái sư cho con trai, nghe được lời này thì nhíu mày.

"

... Được"

Nhìn thấy con trai út yêu quý, tấm lòng mẹ hiền của lão thái thái lập tức phát tác, từng câu quan tâm buột miệng thốt ra.

Ánh mắt của Thẩm Khôn ở bên cạnh hơi ảm đạm, hiển nhiên hắn vẫn có một chút tiếc nuối.

Người đầu tiên tìm tới chính là Cố thợ săn.

Hì, bị nhị ca phát hiện ra chân tướng.

Đầu óc phát ra chuông cảnh báo, sắc mặt của nàng càng bình tĩnh thong dong hơn.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip