Chương 72: Diễn Hơi Quá Rồi
Nhà chính.
"Lão ngũ, hôm nay không phải thời gian nghỉ tắm gội mà, tại sao con lại trở về?"
Lão Cao thị vừa hỏi xong, Lý Tú Nương cũng nghe được lời nói của lão thái thái, bà ấy liền đi giúp đỡ đại tẩu.
Đi vào phòng bếp, Lý Tú Nương nhỏ giọng nói:
"Tại sao ngũ đệ lại trở về, chẳng lẽ hắn ta lại xảy ra chuyện gì nữa"
Mạnh thị lắc đầu, gương mặt cũng mang theo vẻ u sầu.
"Ai biết được, tốt nhất là không có việc gì, nếu có việc thì mấy người đại ca ngươi lại phải xui xẻo"
Lời này không phải nói lung tung, mà là lời tuyên bố tràn đầy kinh nghiệm.
Mạnh thị nói ra lo lắng của mình.
Lý Tú Nương thấy mình đã dọa tới đại tẩu nên vội vàng an ủi:
"Xe đến trước núi ắt có đường, đại tẩu tạm thời đừng tự mình dọa mình"
Nấu đồ ăn xong, Mạnh thị bảo Thẩm Hiệt đưa qua cho ngũ thúc của hắn, sau đó cảm ơn Lý Tú Nương, hai nữ nhân từng người trở về phòng của mình.
Trong khi đó, Thẩm Quang Diệu quá đói bụng, ngay cả khí chất văn nhân mà hắn ta luôn mồm nói cũng bỏ quên sang một bên, xì sụp ăn chén mì vào bụng.
Lão Cao thị cảm thấy con trai đói lả thì vô cùng đau lòng.
"... Ăn no chưa, không ăn no thì nương lại bảo đại tẩu của con làm thêm một chén nữa"
Thẩm Quang Diệu ăn có chút no căng, lưng không duỗi thẳng được, vội vàng nói: "Không cần"
Lão Cao thị yên tâm, lúc này mới hỏi chuyện vì sao hắn ta bỗng nhiên trở về.
"Nương, không phải con không nói rõ ràng, dù sao cũng là chuyện lớn năm lượng bạc"
Gương mặt của Lão Cao thị lại thay đổi, giọng nói sắc nhọn:
"Cái gì mà cần năm lượng bạc?"
"Phù!" Lão Cao thị thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tức giận mà liếc mắt trừng Thẩm Quang Diệu một cái:
"Sao con không nói rõ ràng"
Thẩm Đại Phát xử lý thảo dược ở ngoài sân cảm thấy tâm trạng của nương tử không tốt, hiền hòa hỏi:
"Làm sao vậy, ai chọc bà?"
Mạnh thị biết đầu óc của tướng công nhà mình thông minh, vừa nghe ông ấy nói như vậy thì bà ấy lập tức thấy yên lòng.
Con người lão ngũ tự cho là đúng lại khôn khéo, có dã tâm nhưng lại không có thực lực tương xứng, không làm ra được chuyện lớn gì, cũng thọc không được lỗ thủng nào quá lớn. ... Nhiều nhất là làm bọn họ cảm thấy ghê tởm.
Đứng dậy, bùm một tiếng quỳ trên mặt đất.
Trái tim Thẩm Quang Diệu run lên, lập tức đánh lên mười hai phần tinh thần.
Chỉ là không nói lời nào.
Lão Cao thị nóng nảy:
"Lão ngũ, có chuyện gì thì con nói đi, là muốn mua giáo tài tư liệu hay là bài tập sách thì con cứ nói là được, con như vậy làm nương rất lo lắng"
Hắn ta rũ xuống mắt, cơ thể chuyển về hướng bên kia, không nhìn nương của mình.
"Nương, con trai bất hiếu, nhiều năm qua vẫn luôn làm người lo lắng..."
Hắn ta vừa nói như vậy, lão thái thái càng sợ hơn, chỉ cho rằng con trai út làm ta chuyện thương thiên hại lí gì đó.
"Con, con làm gì?"
Gương mặt khắc nghiệt của lão Cao thị bị dọa trắng bệch.
Thẩm Quang Diệu ngẩng đầu lên nhìn xem, mẹ nó, phản ứng của nương không đúng.
Hắn ta nhào lên ôm lấy chân của lão Cao thị, vội vàng nói:
"Nương, ngài đừng suy nghĩ lung tung, con không làm ra việc ác gì"
Thẩm Quang Diệu nghe vậy, cơ thể cứng đờ trong một cái chớp mắt.
"Lão Cao thị sửng sốt: "
Thật à?
"
Thẩm Quang Diệu liều mạng gật đầu: "
Thật ạ, thật ạ, con chỉ áy náy vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền