ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 75: Bắt Cá 1

Bên kia.

Thẩm Niệm đang suy nghĩ chuyện kiếm tiền.

Nàng hỏi thăm Thẩm Càn tình hình thu chi trong nhà:

"Đại ca, mỗi tháng trong nhà ta ai là người kiếm được nhiều tiền nhất?"

Thẩm Càn ngẩn người, ngạc nhiên nói:

"Muội quan tâm cái này làm gì?"

Tiểu cô nương sao cứ một chốc một lát lại có suy nghĩ khác như vậy.

Thẩm Niệm:

"Muội tò mò"

Thẩm Càn đang bào chế dược liệu, hắn cẩn thận mà nhặt lá dược liệu tàn và tạp chất ra:

"Muốn nói ai kiếm được nhiều nhất, cái này rất khó nói"

"Đại bá nhận biết thảo dược, mỗi tháng có thu nhập không cố định, lúc nhiều có thể lên đến mười lượng, lúc ít thì một lượng cũng không có"

Nói xong, nàng lại bưng một cái chậu gỗ tới, bắt đầu rửa đồ ăn và củ cải.

Thẩm Tam bất đắc dĩ lắc đầu, giọng điệu châm chọc:

"Khéo tay có ích lợi gì, còn không nuôi nổi người trong nhà"

Nàng bỗng nhiên lên tiếng dọa Thẩm Tam nhảy dựng.

Chỉ thấy ông ấy tức giận mà trừng mắt nhìn con gái một cái, gương mặt lại mang theo nụ cười ôn hòa:

"Tinh Tinh ồn ào như vậy, đâu có giống dáng vẻ của một cô nương chứ"

Thẩm Tinh cho gà ăn xong đi ra ngoài thì nghe được lời này, mặt nhăn lại, không vui mà lớn tiếng nói:

"Cha không phải không nuôi nổi bọn con!"

Thẩm Tinh nhanh nhẹn mà đổ nước, rửa cải trắng trả lời:

"Sắp bắt đầu mùa đông rồi, muội dự định làm chút rau ngâm"

Nghe nói chua cay ngon miệng, hương vị rất ngon, nàng muốn ăn.

Thẩm Tinh ngẩng đầu, vui mừng hỏi:

"Niệm Niệm tỷ biết bắt cá sao?"

Lúc quay đầu lại nhìn về phía Thẩm Niệm thì nụ cười có chút phai nhạt.

Thẩm Niệm nhớ tới một món ăn, là cá hầm cải chua.

Nếu không phải bà nội xấu và ngũ thúc như con đỉa hút máu thì số tiền cha kiếm được cũng đủ nuôi sống nhà mình!

Nàng lại hỏi:

"Vậy ông nội thì sao?"

Cho nên, cuộc sống thật sự rất túng quẫn.

Mảnh lạc cũng có thể bện thành con hổ con ngây thơ chất phác, là một người có tay nghề ưu tú.

Thẩm Càn liếc mắt nhìn muội muội một cái nói:

"Một tháng ông nội kiếm được hơn một lượng, không đến hai lượng. Mặc dù không được nhiều, nhưng thắng ở chỗ ổn định"

Thật ra ở trong thôn, thu nhập của Thẩm gia cũng không tính là ít, nhưng không chịu nổi trong nhà nuôi hai người đọc sách.

"Niệm tỷ nhi, làm phiền cháu chăm sóc cho Tinh tỷ nhi"

Thẩm Niệm hiểu rõ, làm buôn bán chính là như vậy.

"Được rồi" Thẩm Tinh hưng phấn đáp lại, đầu xoay về hướng một gian phòng, la lớn:

"Nương, tỷ, con và Niệm Niệm tỷ đi bắt cá, đợi chút sẽ trở về"

"Nhân viên công vụ ấy mà, ổn định là cơ bản"

Thẩm Niệm tỏ vẻ thấu hiểu.

"Cảm ơn tam thúc"

Thẩm Niệm tiếp nhận, vui vẻ nhìn xem:

"Tam thúc thật khéo tay"

Hỏi đại ca xong, nàng cũng có hiểu biết cơ bản về tình hình trong nhà, sau đó đến tam phòng.

Lưu thị làm lơ Thẩm Niệm.

Ngón tay của Thẩm Tam linh hoạt mà bện sọt, nhìn thấy Thẩm Niệm, đầu ngón tay của ông ấy hơi dừng lại một chút, nhặt mảnh lạc vứt bên chân, bàn tay nhanh chóng quay cuồng, sau đó đánh cái kết, kéo rút, bện một con hổ con.

Bà ta có phê bình kín đáo về cách xử sự và làm người của Thẩm Niệm, cũng không muốn hai con gái thân thiết với nàng, nhưng lại không nghĩ ra cách nào nên chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Muội định làm gì vậy?"

Thẩm Niệm hỏi.

Vừa dứt lời, Lưu thị lập tức chạy ra.

Bà ta vẫn luôn thêu khăn, lúc này nhìn đồ vật đã có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip