Chương 76: Bắt Cá 2
"Nếu tam thẩm không yên tâm thì bảo Tinh tỷ nhi ở lại trong nhà đi, ta đi gọi nhị ca của ta"
Nói xong liền lập tức quay đầu rời đi.
Thẩm Tinh không nghĩ nhiều như vậy, xách theo cái sọt vội vàng đuổi kịp: "Muội đi"
Hai bóng lưng một trước một sau nhanh chóng biến mất khỏi sân.
Sắc mặt của Lưu thị có chút khó coi, cảm thấy Thẩm Niệm nhắc tới nhị ca của nàng là muốn làm mình xấu mặt, cười nhạo bà ta không sinh được con trai.
Là bà ta không muốn sinh sao?
Bà ta cũng muốn có đứa con trai, là ông trời không muốn thành toàn cho bà ta.
Trái tim Lưu thị như đang nhỏ máu, sắc mặt càng thêm đau khổ, cả người tỏa ra cảm xúc tự oán tự trách.
Thẩm Khôn vừng vàng tiếp được, thấy cá trong nước xuất hiện thành đôi, hắn buông sọt xuống bắt đầu vớt cá.
Nơi này thường xuyên có người đến nên làm gì còn cá, nhưng mà cũng có mấy con cá nhỏ bị người khác chê không thèm bắt.
"Cá, thật nhiều cá!!!"
Thẩm Khôn không bình tĩnh được mà kêu lên.
Thẩm Niệm nhanh chóng thu tay lại, vớt cái sọt bên cạnh lên ném về hướng Thẩm Khôn.
Thẩm Niệm lắc đầu, ngồi xổm xuống, làm ra động tác rửa tay, vận chuyển dị năng.
"Mấy con cá này bị ngu sao"
Thẩm Khôn há hốc miệng.
Cá cũng là thứ tốt!
Thẩm Khôn nghe thấy vậy thì đặt cái sọt đã chứa đầy lên bờ, cầm sọt trống không tiếp tục vớt cá.
"Tại sao nơi này lại xuất hiện nhiều cá như vậy?"
Thẩm Niệm khẽ mỉm cười, ẩn sâu công và danh.
Không lâu sau.
Nói cũng không có tác dụng, cứ như vậy đi...
Vì thế, bọn họ đi vào khu nước cạn.
Thẩm Khôn lập tức quên ngượng ngùng, giơ xiên bắt cá lên, mắt nhìn bốn phía bắt đầu tìm kiếm con cá.
Thẩm Niệm trở về nhị phòng, gọi nhị ca tới, sau đó đi tới bờ sông.
Thẩm Khôn trầm mặt dặn dò muội muội không được đi tới khu nước sâu.
Thẩm Khôn không phải là người tham lam, thấy các đồng bọn trong thôn đều đang ngẩn người thì cười mắng một câu:
"Đều đứng ở đó làm gì vậy, còn không mau đi bắt cá, không muốn ăn thịt đúng không?"
Thẩm Tam cảm thấy Lưu thị nói chuyện không đúng, muốn nói bà ta hai câu, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ oán trời trách đất trên gương mặt khô vàng kia thì ngay lập tức không muốn nói một câu nào.
Trong lúc kích động, giọng nói của hắn có chút lớn, vừa lúc bị mấy thiếu niên trong thôn đi bên bờ sông nghe được.
Thẩm Khôn cởi giày, vén ống quần lên, xuống nước, nhìn Thẩm Niệm và Thẩm Tinh nói:
"Ta đi bắt, hai muội đừng xuống nước, cô nương không thể bị cảm lạnh"
Thẩm Niệm không hiểu việc này có gì mà phải thẹn thùng, thấy nhị ca xấu hổ đến mức sắp vùi vào trong nước liền nhanh chóng chuyển đề tài:
"Nhị ca, mau bắt cá đi, hôm nay muội muốn ăn cá hầm cải chua"
Thẩm Niệm mím môi cười trêu ghẹo nói:
"Ngay cả cái này mà nhị ca cũng biết, nhị tẩu tương lai của ta rất có phúc đấy"
Mọi người đều bắt được cá như vậy thì người trong thôn sẽ không cảm thấy bất bình.
Gương mặt của Thẩm Khôn bỗng đỏ bừng, thậm chí còn nói lắp:
"Muội, muội đừng nói lung tung, còn sớm đó"
Mặc dù hắn thẳng tính, nhưng hắn vẫn hiểu đạo lý 'không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều' mà cha dạy.
Ngày thường cá chạy rất nhanh, hôm nay lại có chút ngơ ngác, giống như ở nơi đó chờ người ta đến bắt vậy.
Bọn họ sôi nổi chạy tới.
Nhìn thấy trong nước rậm rạp cá, từng người đều khiếp sợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền