Chương 86: Có Qua Có Lại
Từ lúc sinh ra cho đến nay thì trên người hắn đã mang theo chất độc, có thể sống đến lúc này đều dựa vào việc dùng thuốc, mỗi một ngày đều sống như là ngày cuối cùng, đã sớm thành thói quen rồi.
Tiêu Chấp nhíu mày thật chặt, phụ vương còn có thể kéo dài đến nửa năm hay một năm, còn cơ thể Thái Tử thì không thể kéo dài quá lâu.
"Thần ca, ta dự tính đến Tuy Châu một chuyến"
Tiêu Thần hơi dừng lại, nhướng mày nhìn về phía hắn hỏi:
"Đi đến nơi đó làm gì?"
Tuy Châu cách rất gần biên giới với các nước, chưa kể nó nổi tiếng là nghèo khó trong toàn bộ Đại Việt.
Hắn không biết vì sao Cẩn Chi lại muốn đến nơi đó.
"Ta biết được tin tức có một quái y thường hay lui tới ở nơi đó, nên ta muốn đến đó tìm hắn"
Tiêu Thần không chắc chắn quái y nổi tiếng lan truyền khắp nơi kia có thể chữa khỏi cho mình không, nhưng nếu y thuật của người này có thể truyền xa như thế, vậy chắc chắn cũng là người có chút bản lĩnh.
Mấy công tử quần là áo lượt nhìn mà bật cười ha ha.
Bên ngoài thành mười dặm, một thiếu niên nhìn theo đội ngũ đi xa, khuôn mặt tràn đầy mất mát.
"Vừa rồi khi Tiêu thế tử đi ngang qua sao ngươi không dám thò đầu ra, hiện tại làm ra dáng vẻ này là cho ai xem, Tiêu Tử Hiện, sao trước kia ta không nhận ra ngươi hèn như vậy hả?"
Tiêu Tử Hiện không phục mà mắng trở lại:
"Nếu ta nhớ không lầm thì vừa rồi ngươi còn trốn kín hơn ta nữa mà"
Nhìn Tiêu Tử Hiện giống như mấy con cẩu lạc đường bị mưa làm cho ướt nhẹp bộ lông, mấy tiểu tử ăn chơi trác táng ở Trung Đô đều lắc đầu.
"Thụy Hiên, ngươi không sợ roi của bá phụ nữa sao?"
Có công tử quần áo lụa nói với vẻ mặt vui sướng khi thấy người gặp họa.
Cùng lắm thì hắn ta đi tìm tổ mẫu, có tổ mẫu ở đó rồi thì cha hắn ta sẽ không dám đánh hắn ta!
Quả nhiên chỉ là đám cẩu bằng hữu, không thể dựa dẫm vào được, tốt xấu gì cũng phải biết an ủi hắn ta vài câu chứ...
-
Biểu cảm của thiếu niên tên Thụy Hiên cứng đờ, nhưng vẫn còn mạnh miệng nói:
"Ông lão kia là hổ giấy, ta có gì phải sợ chứ"
Hạ Song Khanh mở cây quạt ra, trên mặt là biểu cảm chê cười người khác.
Tiêu Thần không nói dài dòng nữa:
"Được, ta sẽ cử một đội hộ vệ bảo vệ ngươi, cẩn thận một chút"
"..." Sắc mặt Tiêu Chấp không thay đổi:
"Vẫn không bằng điện hạ"
Tiêu Chấp dẫn người rời khỏi Trung Đô, đi theo ra ngoài còn có một đội người ngựa, ám vệ, Lưu Phong và Thiên Hàn đồng hành.
Tiêu Chấp gật đầu sau đó cũng đổi giọng:
"Chỗ hoàng bá phụ đành phải nhờ Thần ca"
Ánh mắt Tiêu Thành ghét bỏ, nói lời kỳ quái:
"Không có việc nhờ thì Thái Tử điện hạ, có việc thì Thần ca, Tiêu thế tử đúng là khéo léo thông minh"
"..." Động tác đang phe phẩy cây quạt của Hạ Song Khanh chợt dừng lại, trong phút chốc biểu cảm nhìn rất buồn cười.
Nếu có thể sống sót thì chẳng ai muốn chết sớm cả, nhất là người ngồi ở nơi có quyền cao chức trọng.
Lưu Phong đúng lúc nói đến Tiêu Tử Hiện:
"Thế tử, dường như đám người nhị thiếu gia ở trong bụi cỏ bên đình nghỉ chân"
Tiêu Thần là thái tử rộng lượng, hào phóng, không quá quan tâm đến việc người thân thiết làn càn, tất nhiên người thân thiết trong mắt hắn cũng không có bao nhiêu.
Giữa tháng.
Hắn liếc mắt nhìn Tiêu Chấp, đẩy công văn được chất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền