Chương 87: Gặp Phải Sát Thủ
Lưu Phong nhạy cảm nhận được tâm tình thế tử không tốt nên cũng không dám đáp lời, hắn nhỏ giọng thì thầm với Thiên Hàn.
"Thiên Hàn, ngươi có cảm giác lần này chúng ta ra ngoài, sao cứ là lạ không?"
Thiên Hàn liếc mắt nhìn hắn, mở khuôn miệng cao quý:
"Thế tử ra ngoài còn mang theo đầu bếp"
Mang ngự y thì không có gì kỳ lạ, nhưng mang đầu bếp theo thì thật sự không giống chuyện mà thế tử sẽ làm.
Lưu Phong nhìn nam nhân trung niên mập mạp luôn có thể thấy ở phía sau đội ngũ, vẻ mặt nhiều chuyện nói:
"Đúng vậy, thế tử ra ngoài có bao giờ mang theo đầu bếp đâu, chuyện này kỳ lạ quá, ngươi có biết vì sao không?"
Thiên Hàn cũng cảm thấy tò mò chỉ là không biểu hiện ra ngoài mặt mà thôi.
Lưu Phong còn hỏi y nguyên nhân, nên y hiểu người này cũng không biết, cho nên chỉ tập trung đi đường chứ không phản ứng lại với hắn.
Lưu Phong: "..."
Tiêu Cẩn Chi chỉ muốn đi gặp người trong mộng:
"Phu nhân, dù là xa xôi vạn dặm, trèo non lội suối thì vi phu cũng sẽ đến gặp nàng"
Tiểu thái giám lấy khăn tay ra lau nước dâu tây trên tay của Thái hậu, Ân Thái hậu liếc mắt nhìn nam tử không giống thái giám kia nói:
"Đi xuống đi"
Tất cả mọi chuyện đều không phải mong muốn của hắn ta, chỉ là...
Hy vọng Tiêu thế tử có thể tránh thoát được kiếp nạn này!
Mạnh tổng quản cung kính hành lễ, rời khỏi đại điện.
Cùng một nhóm với đám sát thủ gặp được ở chùa Thừa Thiên.
Cũng may Tiêu Chấp đã có chuẩn bị, người đi theo bên cạnh hắn đều là những người có kinh nghiệm chinh chiến lâu năm.
Lách cách lang cang! Thế lực hai bên lao vào đấu kiếm.
Thật lâu sau, Tiêu Chấp mới thu lại kiếm, trong mắt mang theo âm trầm lạnh lẽo khiến người sợ hãi.
Vừa ra tay là chiêu chết người, từng chiêu đều muốn mạng người, rất giống một đám quỷ Diêm La lấy mạng.
Sau khi rời khỏi đây, mắt hắn ta nhìn về phía Đông, ánh mắt mờ mịt.
Hoàng cung.
Nghe thấy có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi đến, bà ta mở to mắt:
"Mọi chuyện đã sắp xếp xong chưa?"
Phủ Vinh thân vương đã huy hoàng nhiều năm như vậy, cũng nên biến mất từ đây đi.
Trong cung điện Minh Quang được bố trí vô cùng lộng lẫy.
Ân Thái hậu đã qua năm mươi tuổi nhưng vẫn còn thướt tha đang nhắm mắt nằm ở trên nhuyễn tháp, bên cạnh là tiểu thái giám đang đấm tay chân cho bà ta.
Lưu Phong nhỏ giọng lải nhải nói:
"Những người đó cũng quá nóng vội, chúng ta còn chưa ra khỏi Trung Đô đã phái sát thủ tới, vội vàng xếp hàng đầu thai sao"
Cùng lúc đó.
Chỉ một lát sau trên mặt đất đã nằm xuống mười mấy người, máu nhuộm hồng mặt đất, trong không khí truyền đến mùi máu tươi nồng đậm.
Mạnh tổng quản có mái tóc đen, da trắng, cả người tỏa ra nét lịch lãm tao nhã của một công tử thế gia, hắn khẽ gật nhẹ đầu, giọng nói không bén nhọn như thái giám mà ngược lại còn dịu dàng như gió.
Nghĩ đến chuyện đã căn dặn xuống, trong mắt bà ta hiện lên vẻ tàn độc, bóp nát cả quả dâu tây trên tay.
"Hồi bẩm Thái hậu, đã sắp xếp xong rồi"
Giữa mày Tiêu Chấp hiện lên lạnh lẽo, lạnh đến mức giống như tuyết trên một ngọn núi ngàn năm không tan.
Ân thái hậu nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của hắn ta một lúc lâu, sau đó cảm thấy đáng tiếc.
Thiên Hàn cũng tán đồng với ý này.
Chỉ cách Trung Đô mới 3 km mà Tiêu Chấp đã gặp được nhóm sát thủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền