Chương 97: Tìm Người
Sau khi Thẩm Niệm biết được chuyện Mãn ca nhi mất tích thì nàng đưa sọt cho Tinh tỷ nhi:
"Mang đồ vật về nhà giúp ta, ta đi vào trong huyện"
Nói xong liền nhanh chóng đi đến trong huyện.
Thẩm Niệm vốn dĩ đi đã nhanh, hiện tại lại càng nhanh hơn, vài giây sau đã không thấy bóng người.
Thẩm Tinh đuổi theo vài bước, la lớn:
"Niệm Niệm tỷ, tới trong huyện nhớ đi tìm mấy người nhị bá, đừng chạy lung tung đấy"
Thấy Thẩm Niệm ở xa vẫy tay, biết nàng đã nghe thấy được, Thẩm Tinh lo lắng sốt ruột đi về nhà. ... Cũng không biết người trong thôn đã tìm được Mãn ca nhi chưa.
Thẩm Niệm còn không biết người trong thôn đã đến trong huyện tìm người trước nàng, nàng nhanh chóng lên đường, tốc độ kém cưỡi ngựa nhưng cũng nhanh hơn ngồi xe bò.
Chưa đến hai nén hương, Thẩm Niệm đã dừng ở trước cửa thành.
Cửa thành thường ngày ngay ngắn trật tự hôm nay có chút hỗn loạn.
Thôn dân:
"Được, trong thành không an toàn, cẩn thận một chút nhé"
Thẩm Niệm nghe được âm thanh liền đi qua:
"Thúc, sao ngươi lại ở chỗ này, nương của ta đâu?"
Thẩm Niệm không ngờ người trong thôn lại tốt bụng như vậy, thế mà cũng chạy đến trong thành hỗ trợ tìm người.
Nàng chưa bao giờ cảm nhận được loại tình nghĩa này, làm người cảm thấy... trong lòng rất nóng hổi.
"Nương của ngươi lúc trước ngất đi, lúc này sợ là đang ở cửa huyện nha chờ tin tức, cha ngươi và đại bá, tam thúc của ngươi đã đi tìm Mãn ca nhi ở khắp thành ..."
Nói xong liền quay đầu đi tới huyện nha.
Cửa huyện nha ngày thường không ai dám lại gần lúc này tụ tập rất nhiều người, trên mặt mỗi người đều là vẻ hoảng loạn lo lắng.
Vừa thấy Niệm tỷ nhi, sắc mặt bà khẽ thay đổi, chạy tới nắm lấy tay khuê nữ:
"Niệm tỷ nhi, sao con lại tới đây, trong huyện rất lộn xộn, con không nên tới"
Thẩm Niệm cũng tán đồng với lời này.
Chưa đến một nén nhang, Thẩm Niệm đi đến trước cửa huyện nha.
Đến nỗi ông ấy canh giữ ở cửa thành, chủ yếu là vì lo lắng nếu huyện lệnh đại nhân không giữ vững được áp lực, đột nhiên mở cửa thành làm bọn buôn người chuồn ra thành.
Đại nương quay đầu vừa thấy một tiểu cô nương liền giảm bớt cảnh giác, nhỏ giọng nói:
"Nghe nói trong thành xuất hiện bọn buôn người, rất nhiều đứa nhỏ đều bị bắt đi, huyện lệnh đại nhân sai người đóng cửa thành, hiện tại đang tìm người ở khắp nơi"
Thẩm Niệm nghe vậy cũng yên tâm hơn.
"Niệm tỷ nhi"
Thôn dân thôn Trúc Khê đang canh ở trước cửa thành nhìn thấy Thẩm Niệm liền hô to.
Thẩm Niệm nhìn thoáng qua phía trước, người quá nhiều nên cái gì cũng không nhìn thấy:
"Vậy hiện tại không vào thành được sao?"
Đại nương đã hỏi thăm qua, nói:
"Có thể vào nhưng không thể ra, bên trong lộn xộn, nói là kiểm tra cho nên khá chậm"
"Cảm ơn thúc, ta đi tìm nương trước"
"Thím, phía trước có chuyện gì xảy ra thế, sao lại chậm như vậy?"
Thẩm Niệm hỏi một đại nương phía trước.
Lý Tú Nương dùng sức ấn ngực mới làm chính mình bình tĩnh lại, lúc này mới nói:
"Đi tìm Mãn ca nhi"
Chỉ cần người không ra khỏi thành thì còn có hy vọng tìm được.
Đã biết được tình huống trong thành, nàng chen đến phía trước tốn 20 tiền đồng thay đổi vị trí với một người mặc quần áo cũ nát rồi thuận lợi vào thành.
Trong nhà đại nương cũng có trẻ nhỏ nên rất căm hận bọn buôn người, trong miệng vẫn luôn nói: "Bọn buôn người đáng chết! Nếu ông trời có mắt thì nên làm những người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền