Chương 98: Con Rắn Kia Có Thể Bảo Vệ Đệ Ấy
"Hu hu, nếu như không tìm thấy đứa nhỏ, ta còn không bằng chết đi cho rồi, ông trời ơi, trả con lại cho ta đi, cho dù lấy mạng ta cũng được ..."
Nhìn trời đang dần tối đi mà nhi tử vẫn không có tung tích, đại nương kia hoàn toàn vỡ nát, nằm liệt trên mặt đất gào khóc.
Những người khác thấy vậy cũng tuyệt vọng, âm thầm lau nước mắt.
Lý Tú Nương cảm thấy khóc cũng vô dụng nên vẫn luôn chịu đựng.
Lúc này nghe chung quanh truyền đến từng tiếng khóc, nước mắt cũng không kìm nén được chảy ra.
Thẩm Niệm khó chịu an ủi:
"Nương, Mãn ca nhi sẽ không sao. Nương còn nhớ rõ con rắn nhỏ con đưa cho đệ ấy không, con rắn kia có thể bảo vệ đệ ấy"
Đừng nhìn con rắn kia còn nhỏ, nhưng nó rất linh hoạt và có độc.
Mãn ca nhi muốn tự bảo vệ bản thân không phải là vấn đề.
Nghe Thẩm Niệm hỏi liền nói:
"Muội biết không, vừa rồi vô cùng nguy hiểm"
"Con của ta!"
Thẩm Niệm đỡ Lý Tú Nương đi qua, phát hiện mấy người Thẩm Nhị cũng có ở đây.
Tranh thủ nương đang ôm Mãn ca nhi thân thiết quan tâm, nàng nhỏ giọng hỏi Thẩm Khôn:
"Nhị ca, đã xảy ra chuyện gì thế?"
"Nguyên Bảo ..."
Người trong thôn nghe vậy liền đồng ý giúp đỡ, phần lớn mọi người đều vội vàng đến trong thành.
Cùng lúc đó, huyện nha cũng phái người tra hỏi mỗi hộ nhà.
Khi đang kiểm tra một hộ nhà, đột nhiên nghe thấy phía sân sau truyền đến một tiếng kêu rên hoảng sợ, ánh mắt đầu lĩnh bộ khoái ngưng lại, làm thuộc hạ trói lại người mở cửa, sau đó rút đao ra đi đến sân sau.
Vừa được tự do, sự sợ hãi che trời lấp đất điên cuồng tuôn ra, từng tiếng khóc vang lên, suýt chút nữa đã đâm thủng nóc nhà.
Mỗi nhóm người chia ra đi tìm ở các con phố.
"Tìm được nhi tử của ta, thật là nhi tử, hu hu, cảm ơn ông trời..."
...
"Tuy nó nhỏ nhưng độc tính của nó rất mạnh, nếu Mãn ca nhi đủ thông minh, dựa vào con rắn kia để chạy thoát thì không phải là vấn đề"
Lý Tú Nương nhìn ánh mắt một lời khó nói hết của nữ nhi, bà xấu hổ dời mắt, cổ vũ cho chính mình nói:
"Ừ, Mãn ca nhi nhất định sẽ chạy thoát"
Mỗi người đều chạy đến bên kia giống như điên rồi.
Lý Tú Nương thuận miệng hỏi:
"Nếu nó không thông minh thì sao?"
Thẩm Niệm: "..."
"Oa ô ——"
Trong lòng Lý Tú Nương sinh ra hy vọng, nước mắt treo ở trên mặt ngơ ngẩn nhìn nàng:
"Nhưng con rắn kia nhỏ như vậy ..."
Có ba nam nhân nằm ở trên đất không biết sống chết, còn có một nam một nữ sau khi nhìn thấy người quan phủ thì sắc mặt trắng bệch, ôm đầu rúc vào góc tường như chim cút.
Đúng lúc này.
Giây tiếp theo, thấy những đứa nhỏ thân quen xuất hiện ở phía sau bộ khoái.
Cuối con phố có một đám bộ khoái đột nhiên xuất hiện.
"Ta muốn về nhà!!"
"Tìm được rồi ——"
"Nương, ta muốn nương..."
Thì ra sau khi Mãn ca nhi mất tích, Thẩm Nhị sợ người quan phủ không đáng tin cậy liền bảo Thẩm Khôn về thôn tìm người tới trong huyện giúp đỡ tìm.
Đầu lĩnh bộ khoái theo bản năng liếc nhìn người trong phòng.
Chờ khi nhìn thấy một nữ nhân có diện mạo xinh đẹp, khí chất dịu dàng như nước mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. ... Mẹ nó, quý nhân thật sự bị bắt đi, nên khen đám buôn người này có ánh mắt tốt sao.
Những người bị bắt trong phòng được mở trói, cũng lấy đi miếng vải nhét ở trong miệng.
Mọi người đang gào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền