ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 113: Đối đầu

Lạc Nhật nhìn chằm chằm hai người đang ôm nhau trước mặt, một cảm giác khó chịu ngự trị trong lồng ngực, hắn nhịn không được lên tiếng:

"Đây là những người cùng tộc của cô à?"

Nghe thấy tiếng nói, lúc này Thái Linh mới ngại ngùng buông Ưng Phan ra. Bản thân cô cũng không hiểu vì sao mình lại ôm Ưng Phan, cô nghĩ là do lâu ngày chưa gặp nên mới thế, nhưng cảm giác khi ôm Ưng Phan rất đặc biệt – ấm áp, khá là dễ chịu. Cũng thông qua cái ôm này, cô mới phát hiện ra, lồng ngực Ưng Phan rất lớn, khi dựa vào đó cô có cảm giác an tâm đến lạ.

"Xin chào." Ưng Phan lên tiếng trước. Hắn quan sát Lạc Nhật, ánh mắt vô cùng đề phòng. Giữa thú nhân với nhau, rất dễ nhận ra tình địch.

Lạc Nhật hướng về phía Ưng Phan, chiều cao của thú nhân này thấp hơn hắn một cái đầu, nhưng hình thú trông có vẻ mạnh hơn hắn nhiều. Lạc Nhật gật đầu xem như đáp lại, rồi chỉ thú nhân lạc loài đi theo Ưng Phan:

"Vì sao mấy người lại đi chung với thú nhân này?"

Tảo cảm nhận được sự ghét bỏ trong mắt Lạc Nhật, hơi lo lắng nhìn Ưng Phan, sợ thủ lĩnh vì thái độ của người này mà từ bỏ không nhận hắn nữa.

Ưng Phan không hài lòng trước thái độ đó của Lạc Nhật, lạnh lùng nói:

"Đây là thú nhân thuộc tộc Tà thần, anh có ý kiến gì sao?"

Lạc Nhật giật mình, nhìn qua lại giữa Ưng Phan và Tảo, nhíu mày.

"Hình dáng này của hắn chứng tỏ là thú nhân lạc loài, một chủng tộc thú nhân không thể hóa thành hình thú hay hình người trọn vẹn ở vùng đất này. Tộc Tà thần cũng có những thú nhân như vậy sao?"

Ưng Phan thẳng thắn gật đầu:

"Tà thần chúng tôi không phân biệt bất kỳ thú nhân nào, chỉ cần được chúng tôi công nhận thì là thú nhân Tà thần, thế thôi."

Lạc Nhật cũng không nhắc thêm về thú nhân lạc loài, chuyển chủ đề hỏi:

"Mọi người tìm thấy nhau rồi, bây giờ sẽ quay về bộ lạc luôn sao?"

Ưng Phan hơi khó hiểu, hắn nhìn Thái Linh, chỉ thấy cô mỉm cười rồi đáp:

"Người trước mặt anh là Lạc Nhật, thuộc thú nhân Nhật Điểu, tôi và Tà Khuyết là được bọn họ cứu về."

Nghe cô xưng tôi với Ưng Phan, bỗng nhiên Lạc Nhật mỉm cười. Ưng Phan ngược lại không vui.

Ngay lập tức, hắn nắm lấy tay cô kéo lại gần mình.

Thái Linh đang nói, giật mình hỏi:

"Anh làm gì vậy?"

Ưng Phan không nói gì chỉ cầm chặt tay cô, rồi hướng về phía Lạc Nhật:

"Cảm ơn vì anh đã cứu em ấy, anh có yêu cầu gì không, nói đi tôi nhất định sẽ cố gắng hoàn thành."

Lạc Nhật nhìn bàn tay đang nắm lấy tay Thái Linh của Ưng Phan, không vui đáp lại:

"Cô ấy đã giúp chúng tôi rất nhiều, còn dạy y thuật cho các giống cái, mọi người trong tộc chúng tôi đều xem cô ấy như người nhà."

Nghe thấy câu 'xem cô ấy như người nhà' tay Ưng Phan càng siết chặt hơn. Thái Linh hơi đau, cô muốn rút tay ra nhưng không được, Ưng Phan cầm quá chặt.

Cô chọc bắp tay Ưng Phan, nói nhỏ với hắn:

"Anh thả tay ra đi, đau quá!"

Ưng Phan vội vàng buông tay, áy náy nói:

"Xin lỗi, đau lắm không, đưa anh xem nào?"

Nói rồi hắn cầm tay cô kiểm tra, thấy vết bầm xuất hiện trên cổ tay cô, hắn áy náy, dùng miệng thổi.

Hơi thở của Ưng Phan chạm vào tay cô, nơi ấy bất giác nóng lên. Thái Linh vội rụt tay về, hai tai đỏ bừng.

Cô xoa nơi bị Ưng Phan thổi, tự hỏi hôm nay Ưng Phan sao thế nhỉ? Rồi cười nói tiếp: "Lúc mới

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip