Chương 114: Mang thú nhân đi cùng
Lạc Nhật không vui với sự ăn ý của hai người. Giờ hắn mới cảm nhận được khoảng cách giữa hắn và Thái Linh. Cô bước vào cuộc đời hắn một cách bất ngờ, đồng ý giúp đỡ, thậm chí là dạy dỗ thú nhân trong tộc hắn, nhưng chỉ có thế, lòng cô không hề hướng về bộ lạc Nhật Điểu. Bao nhiêu ngày sống cùng họ, Thái Linh vẫn không xem Nhật Điểu là nhà, hắn không tài nào giữ được một giống cái như vậy.
Thái Linh cũng giống Ưng Phan, đối với cô không một nơi nào đem lại tự do và sự thoải mái thật sự bằng nơi do chính bản thân họ tạo ra và làm chủ, vì thế cô buộc phải từ chối lòng tốt của Lạc Nhật.
"Cảm ơn anh, nhưng tôi giống Ưng Phan, muốn tự tay xây dựng lại bộ lạc của mình, dù phải sống trong nơi rừng thiêng nước độc."
Nói rồi cô nhìn Ưng Phan, bắt gặp ngay ánh mắt ngập tràn ý cười của hắn. Một cô nàng khô khan như Thái Linh, lần đầu tiên cảm nhận được sự yêu chiều trong đôi mắt người khác phái, mặt cô bất giác đỏ lên, quay đi vội vàng, nhịp tim trong lồng ngực đập hơi bất thường.
Thái Linh tự nói với chính mình: Lần sau không nên rời xa nhau quá lâu, cứ xa cách rồi gặp lại thế này, bao cảm xúc kỳ cục ùn ùn kéo tới thật khó kiểm soát.
Lạc Nhật nhắm mắt lại đè nén những cảm xúc không tốt, rồi nói:
"Nếu hai người đã quyết tôi cũng không còn gì để nói. Nhưng nếu có việc gì cần giúp đỡ cứ nói, tôi sẽ gắng hết sức."
Ưng Phan thấy Lạc Nhật đã xuống nước, hắn cũng không làm khó thêm, gật đầu đáp lại:
"Cảm ơn anh, tôi có cùng ý, nếu bên anh cần gì cứ việc cho người đến rừng chết tìm chúng tôi, tôi nhất định sẽ giúp trong khả năng của mình."
Lạc Nhật nghe lời này không nói gì, ngược lại quay qua hỏi Thái Linh:
"Cô đi luôn à?"
Thái Linh gật đầu, giờ không đi luôn thì chờ tới khi nào, cô rất nhớ Bà Bà và các thú nhân khác, nên chỉ muốn gặp lại họ ngay.
Nghe vậy, Lạc Nhật liền nhắc nhẹ cô:
"Cô đừng quên còn hai bệnh nhân cô mang về đang ở bộ lạc chúng tôi, cả ba học trò của cô nữa, cô định bỏ họ bơ vơ thế ư?"
Thái Linh nhíu mày, chuyện này đúng là khó. Cô nhìn Ưng Phan, từ từ nói lại mọi chuyện cho hắn nghe.
Ưng Phan đưa ra ý kiến:
"Anh cùng em quay lại chỗ Nhật Điểu hỏi hai thú nhân kia xem họ có thể đi theo chúng ta được không, thời gian để vết thương gãy chân lành khá lâu, em nên để họ gần mình tiện theo dõi. Còn ba giống cái của bộ lạc Nhật Điểu, em hẹn họ gặp mặt vào một khoảng thời gian nhất định, trong lúc em không ở đây, em giao cho họ một số bài tập, lần sau gặp lại kiểm tra và dạy tiếp."
Thái Linh khá bất ngờ với cách làm của Ưng Phan, rất chu toàn. Cô theo ý hắn nói với Lạc Nhật:
"Tôi sẽ cố gắng thuyết phục hai thú nhân kia đi theo chúng tôi, riêng việc dạy học chỉ có thể gặp gián đoạn, anh thấy thế nào?"
Lạc Nhật nào có quyền gì trong chuyện này, lúc này Thái Linh có bỏ dạy ba giống cái trong tộc bọn họ, hắn cũng không có quyền nói gì cô, may mắn là cô còn đến gián đoạn, như vậy cũng được.
"Cứ quyết định vậy đi, vậy giờ chúng ta quay lại bộ lạc Nhật Điểu luôn chứ?"
Thái Linh quay qua nói với Kim:
"Anh mang Bái Xẻo và Tà Khuyết về rừng chết trước nhé, tôi và Ưng Phan đi qua đó được rồi."
Kim đồng ý, Tảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền