Chương 115: Mời tới rừng chết chơi
Thái Linh sau khi giao bài cho ba giống cái, liền đi tới chỗ Ưng Phan, nói cho hắn biết mọi chuyện đã được giải quyết xong. Ưng Phan mỉm cười nhìn cô, hơi liếc qua cái lều nhỏ kia.
Thấy hắn cứ nhìn, Lạc Nhật tưởng Ưng Phan không biết làm bèn nói:
"Anh muốn lấy công thức làm lều đất không?"
Ưng Phan vội lắc đầu, cười nói:
"Không cần, ngược lại tôi có lời mời, sau khi chúng tôi ổn định chỗ ở trong rừng chết, mời các anh ghé qua chỗ chúng tôi chơi, để mọi người trong tộc cảm ơn ân cứu mạng Thái Linh và Tà Khuyết của các anh."
Lạc Nhật rất muốn đến chỗ ở của Thái Linh, nhìn xem tộc Tà thần có thể làm được gì trong rừng chết, nếu khi ấy họ khó khăn, hắn lần nữa tung ra cành ô liu chắc chắn sẽ khiến Tà thần phải mang ơn, sau này có làm gì cũng tiện. Càng nghĩ càng vui, Lạc Nhật gật đầu đồng ý.
Sau khi tạm biệt nhau xong, Vương hóa hình mang theo bạn đời của mình bay theo Thái Linh. Trên đường đi, Thái Linh tò mò hỏi Ưng Phan:
"Sao lại mời Nhật Điểu đến chỗ chúng ta?"
Ưng Phan híp đôi mắt thú trả lời:
"Kết thêm bạn."
Thái Linh gật gù, bọn họ hiện tại quá yếu, nên kết bạn để tăng thêm đồng minh ở vùng đất mới, như vậy mới có thể bám rễ lâu, ăn sâu cho tới khi thành người bản địa, lúc ấy thì không cần phải đi lấy lòng ai hết. Cô vuốt nhẹ bộ lông thú mượt mà của Ưng Phan, nghĩ tới thái độ của hắn đối với Lạc Nhật, nhìn như kình địch, vậy mà Ưng Phan vẫn có thể bỏ xuống hiềm khích, để kết bạn, đúng là thú nhân có tư chất của người lãnh đạo, biết cái nào nên cái nào không, ân oán cũng không cao bằng lợi ích tương lai, rất tốt.
Thái Linh theo chân Ưng Phan vào rừng chết. Di chuyển mất hai ngày, cuối cùng họ cũng đến được nơi các thú nhân trong nhóm đang ở. Từ xa nhìn thấy chóp nhà quen thuộc, Thái Linh bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Cuối cùng ở thế giới này đã có một chỗ để cô trở về, có một nơi dành cho cô, có một nơi cô có thể gọi là nhà. Cô nằm xuống ôm chặt cổ Ưng Phan nói:
"Chúng ta về nhà rồi."
Ưng Phan đáp lời cô:
"Đúng vậy, chúng ta về rồi."
Theo sau họ là Vương. Hắn và bạn đời chưa bao giờ nghĩ sẽ đặt chân vào rừng chết. Vương mang theo tâm trạng lo lắng đi theo Thái Linh, hắn đã nghĩ đến vô số kịch bản xấu nhất, lên tinh thần cho các cuộc đụng độ với thú dữ, nhưng thứ chờ hắn lại không như hắn tưởng.
Bay vào rừng chết, Ưng Phan mang họ di chuyển trên không rồi dừng chân khi trời vào trưa và tối. Buổi tối có vài loài thú tới làm phiền đều bị Ưng Phan cùng Thái Linh hợp tác nhẹ nhàng giải quyết. Thú nhân rất sùng bái kẻ mạnh, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn chính là Thái Linh, cô làm ra cung tên mang bên người, hỗ trợ bắn từ xa, hạ gục không ít thú dữ. Lần đầu tiên trong đời Vương nhìn thấy có giống cái hỗ trợ cho thú nhân chiến đấu, còn hỗ trợ rất hiệu quả, khiến Triều đang què chân cũng phải nhấp nhổm muốn được tung hoành như Thái Linh. Ngày đầu tiên trôi qua bình an, cuộc hành trình tiếp tục, đến hôm nay họ đã tới được nơi cần tới mà không bị mất cọng tóc nào,
Nếu giờ hắn ra ngoài kể lại chuyến hành trình đi vào rừng chết không mất một cọng tóc cho nhóm bạn trong khe núi nghe, chắc sẽ bị cười nhạo. Đây là trải nghiệm tuyệt vời nhất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền