ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 128: Kẻ ăn cắp

Đang bàn tán về Vi, bỗng một số thú nhân lại kéo tới bộ lạc Nhật Điểu.

"Bọn họ thật may mắn khi được một vị y sư như cô ấy để ý tới."

"Đúng vậy, nếu y sư đến bộ lạc bọn tôi, nhất định chúng tôi sẽ đưa thịt thú ngon nhất, hang động rộng nhất, tấm da thú đẹp nhất cho ngài ấy dùng."

"Ghen tị với Nhật Điểu quá đi!"

Những lời bàn tán xung quanh càng khiến Lạc Nhật khó chịu, nhìn tình hình thì bây giờ họ càng khó từ chối, mà mang giống cái này về không ổn.

Rất nhanh một nhóm thú nhân lạ mặt khiêng thú nhân bị thương tới, phần chân hắn được quấn da thú, cánh tay bẻ ngoặt ra sau, xương đâm qua da trông rất dữ tợn.

Vừa nhìn thấy Vi, thú nhân đó như thể thấy được cứu tinh, khẩn khoản cầu xin:

"Thần giáng thế, xin ngài cứu tôi."

Vi không gạt phăng lời nói đó, cô ta tiến lại kiểm tra tay thú nhân, nói vài từ qua loa:

"Đừng nói thế, để ta xem vết thương của anh nào."

Vi kiểm tra cánh tay, rồi bảo:

"Cần phải định hình lại xương, sau đó bóp thuốc và nẹp lại là được."

Mắt thú nhân bị thương sáng lên:

"Vậy là chữa được đúng không ạ?"

Vi gật đầu.

"Chữa được, tầm khoảng một thời gian sau anh sẽ lại đi lại bình thường."

Các thú nhân vây xem trầm trồ khen ngợi.

"Quả như lời đồn, cô ấy giỏi quá."

"Đúng là thần giáng thế."

"Liệu cô ấy có thể nắm tay tôi một cái được không, tôi muốn được thần giáng thế ban phúc."

Ưng Phan quan sát cách chữa thương của cô ta, rất giống cách chữa thương của Thái Linh.

Trong khi Vi ta đang chữa trị, Lạc Nhật bỗng lên tiếng hỏi:

"Y sư, nếu bị gãy chân lâu năm, ngài có chỉnh lại được không?"

Nghe thấy hắn hỏi, Vi mỉm cười dịu dàng đáp:

"Cái đó thì không, chỉ có thể chữa khi mới bị thương, cho nên sau khi bị thương cần phải đưa tới cho ta ngay."

Các thú nhân Nhật Điểu đứng phía sau "ồ" lên. Vi thấy lạ, thái độ của họ hơi bất bình thường, không giống cách một thú nhân tôn sùng ai đó, nhưng cô ta không quan tâm.

Tiếng ồ của các thú nhân Nhật Điểu chính là khinh thường, Thái Linh có thể chữa được, y sư này không bằng một góc cô ấy.

Lạc Nhật không buông tha hỏi tiếp:

"Vậy nếu một thú nhân bị vết thương rạch bụng rất sâu, y sư sẽ làm thế nào?"

Vi nhíu mày, không hài lòng khi Lạc Nhật toàn hỏi những câu khó.

Đột nhiên một thú nhân Hạc Điểu bên cạnh quát lớn:

"Câm miệng, anh không thấy y sư đang chữa bệnh sao, phải để cô ấy tập trung nếu người bệnh xảy ra chuyện gì anh chịu trách nhiệm được không?"

Nghe vậy các thú nhân cùng tộc với thú nhân đang chữa trị kia, vội vàng xông lên xô đẩy kéo Lạc Nhật ra, còn dùng những lời nói không hay xúc phạm hắn.

Vi không vui vì Lạc Nhật hỏi khó, chẳng thèm lên tiếng giải vây, chỉ im lặng chữa trị.

Khi cô ta chữa xong, một thú nhân Hạc Điểu nói lớn.

"Y sư Vi, ngài không nên đến bộ lạc Nhật Điểu, họ không xứng đáng để ngài ghé thăm."

Vi không muốn bỏ qua thú nhân vừa ý như Lạc Nhật, nhưng cô ta càng không muốn hạ mình, nên đáp:

"Thú nhân Nhật Điểu, anh có thể xin lỗi ta sẽ không trách."

Lạc Nhật nhìn cô ta, xin lỗi hắn nói gì sai mà phải xin lỗi, chỉ hỏi vài câu vu vơ đã thành có tội.

Nhưng vì địa vị của bộ lạc quá thấp, thân phận giống cái này không bình thường, nên mọi lời chất vấn Lạc Nhật đều bỏ trong lòng, lựa lời theo dư luận mà đáp:

"Bộ lạc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip