Chương 129: Cùng đi tìm đồ
Trước khi đi cùng Ưng Phan, Thái Linh đi gặp Trần Văn Hương nhờ hắn làm vài món nội thất để đặt trong nhà. Hiện tại Trần Văn Hương biết làm cửa gỗ, giường, bàn, ghế và tủ quần áo, Thái Linh chỉ tới nhờ hắn làm thêm bộ bàn ghế để đặt ngoài vườn.
Sau khi dặn dò xong, sáng ngày hôm sau, Ưng Phan mang Thái Linh vào rừng. Trước khi đi, hắn có gặp Tảo và vài thú nhân lạc loài am hiểu địa hình rừng chết, hỏi họ về một vài khu vực nguy hiểm. Sau khi hỏi xong, hắn tự tin mang Thái Linh đi. Thái Linh muốn đến những nơi xa hơn để tìm hiểu về thực vật, cũng như các loại quả lạ nhằm tăng thêm nguồn lương thực cho các thú nhân trong bộ lạc.
Nhờ có dị năng, sau khi Ưng Phan đi vào một vùng đất mới, Thái Linh phát hiện sự hiện diện của cây lúa. Khi ấy dị năng báo cho cô:
"[Cây cỏ trước mặt là lúa nước, mọc trong đầm lầy.]"
Ngay khi nhận được thông báo, cô lập tức bảo Ưng Phan bay tới đó. Cả một vùng rộng lớn toàn là cây lúa nước, lúa vào độ chín mùi có thể thu hoạch.
Nhìn thấy lúa, Thái Linh vui tới mức hét lên:
"Chúng ta có cơm ăn rồi, Ưng Phan chúng ta có cơm ăn rồi!"
Ưng Phan không biết cơm là gì, nhưng chỉ cần Thái Linh vui hắn cũng vui. Thái Linh đã lâu chưa được ăn cơm, cô chỉ cho Ưng Phan cách thu hoạch lúa và xát vỏ. Hạt lúa nơi đây dài và lớn hơn một chút so với lúa Trái Đất, đặc biệt là cực kỳ dễ xát vỏ, chỉ cần dùng lực một chút vỏ sẽ tách ra để lộ hạt gạo trắng bóc bên trong.
Sau khi có gạo, Thái Linh bắc một nồi cơm, còn Ưng Phan đi săn thú. Hiện tại bọn họ đã tìm được một ít gia vị như tiêu, muối. Tuy ít nhưng vẫn có thể dùng. Khi Thái Linh xới cơm cho Ưng Phan, hắn tấm tắc khen:
"Không ngờ ở đây lại có một loài thực vật đẹp như thế."
Ưng Phan không quá trông mong vào cơm, bởi thú nhân chỉ thích thịt, nhưng sau khi cho muỗng cơm đầu tiên vào miệng, hắn phải suy nghĩ lại. Cơm mềm, ngọt một cách tự nhiên, khi ăn chung với thịt cực kỳ ngon, đặc biệt là nhanh no, đồng thời giảm cảm giác ngán của thịt xuống rất nhiều.
Ưng Phan một hơi chén sạch nồi cơm, ăn xong hắn tấm tắc:
"Quá ngon, đánh dấu lại, chờ quay về cho người tới thu hoạch."
Thái Linh cũng có ý này, còn nói thêm:
"Lúa đã chín, sau khi thu về phơi khô là dùng được. Mỗi vụ thu hoạch chúng ta sẽ để lại một ít giống để trồng tiếp, cứ như thế vài tháng sau sẽ có lúa để ăn."
Ưng Phan cầm một lọn tóc của Thái Linh đặt lên môi hôn nhẹ rồi nói:
"Anh có cảm giác cuộc sống sau này của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn."
Thái Linh kiêu ngạo gật đầu:
"Đương nhiên, có em đây tuyệt đối không thể tệ được."
Ưng Phan phì cười vì vẻ đáng yêu của cô, nhịn không được cúi xuống thơm nhẹ lên má cô.
Thái Linh ngượng ngùng đẩy hắn ra thúc giục:
"Mau tiếp tục tìm kiếm, chúng ta không còn nhiều thời gian, phải tìm được càng nhiều lương thực trước mùa mưa càng tốt. Em không muốn vào mùa mưa, mọi người phải gồng mình đi săn thú hằng ngày, quá mệt."
Ưng Phan chở Thái Linh bay đi. Không uổng công hai người rời xa bộ lạc, đi không bao lâu Thái Linh tìm được một rừng mía, vừa nhìn thấy chúng hai mắt Thái Linh phát sáng, vậy là gia vị của họ có thêm vị ngọt. Chạy lên một đoạn, đột nhiên dị năng của cô lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền