Chương 131: Trận đánh ngoài bờ biển
Có một luật ngầm được đặt ra cho trường hợp hai thú nhân cùng thích một giống cái, đó là đánh một trận, ai thắng người ấy có quyền theo đuổi giống cái, kẻ thua buộc phải rút lui. Thú nhân bị tuyên chiến nếu không chấp nhận, được xem như không đủ năng lực để bảo vệ giống cái của mình, vì vậy khi bị khiêu chiến thú nhân phải chấp nhận vô điều kiện.
Vì luật này nên Lạc Nhật không muốn Thái Linh chứng kiến trận đấu này, đây là lý do hắn muốn một nơi không có ai để đấu với Ưng Phan. Ưng Phan mang Lạc Nhật ra bờ biển, chỗ này đủ rộng và hiếm có thú nhân qua lại rất thích hợp cho hai người họ đấu một trận.
Ưng Phan cũng không có ý từ chối, hắn muốn chứng minh cho Lạc Nhật thấy mình có tư cách đứng bên cạnh Thái Linh và triệt để chấm dứt ý định của hắn với Thái Linh.
Nguyên tắc trong loại trận đấu kiểu này chính là đấu tay đôi không dùng hình thú, hai thú nhân duy trì hình người đánh cho đến khi đối thủ chịu nhận thua, hoặc không thể đứng lên được. Trong quá trình trận đấu diễn ra, kẻ thứ ba không được can thiệp vào, quyền dừng trận chiến chỉ có người trong cuộc mới thực hiện được.
Hai thú nhân lao vào nhau, vận hết sức mạnh vốn có của mình ra tay không chút khoan nhượng. Khác với hình thể bên ngoài trông gầy và không săn chắc như Ưng Phan, nhưng Lạc Nhật rất mạnh, cơ thể dẻo dai ra cú nào là khiến đối thủ ăn đau cú đó. Ưng Phan phải vận hết sức lực để cản đòn và phản công.
Hai thú nhân đánh từ lúc mặt trời còn trên cao cho tới xế chiều vẫn chưa thể phân thắng bại. Cả hai không ai muốn nhận thua, còn một chút sức lực liền lao vào nhau, đánh không cần biết đến ngày mai.
Cho tới khi không thể đứng lên được nữa, cùng nằm thở thoi thóp trên bờ biển. Ưng Phan chạm vào mặt mình, khóe miệng bị rách, toàn thân đau nhức. Hắn hỏi Lạc Nhật:
"Anh còn sức đứng lên không?"
Lạc Nhật thở từng hơi nặng nhọc, nhìn về phía chân trời, nói:
"Anh may mắn hơn tôi là gặp được Thái Linh sớm, cho nên mối lương duyên này tất cả là do may mắn mà thôi."
Ưng Phan cũng không chối, còn đáp:
"Đúng vậy, tôi may mắn nên mới gặp được cô ấy."
Lạc Nhật không nói gì nữa, nằm mãi cho tới khi có thú nhân tới tìm hai người về dùng bữa tối. Ưng Phan cố gắng đứng lên, đi tới trước mặt Lạc Nhật vươn tay với hắn. Lạc Nhật lẳng lặng nhìn bàn tay đang đưa tới chỗ mình, lát sau vẫn quyết định cầm lấy, đứng lên.
"Phải chăm sóc cô ấy thật tốt, Thái Linh là một giống cái đặc biệt."
Ưng Phan mỉm cười:
"Cảm ơn anh, mong rằng sau này chúng ta có thể trở thành một đồng minh tốt."
Trận đánh này gây thương tích khá lớn cho hai người, nhưng đồng thời cũng giải quyết được kha khá vấn đề giữa họ. Lạc Nhật không vui nhưng từ nay cũng buông bỏ được tình yêu với Thái Linh.
Khi hai người quay về bộ lạc, các giống cái sốt ruột chờ mong để xem thử ai giành chiến thắng. Còn Thái Linh, lúc này mới hay hai thú nhân rời đi để giải quyết cái gì, đồng thời giờ đây cô mới biết Lạc Nhật có ý với mình, đáng tiếc họ gặp nhau quá ít, ngoài sự yêu thích với hình thú giống Chim Lạc ra thì Thái Linh không có tình cảm khác với Lạc Nhật, cho nên dù Lạc Nhật có thắng cô vẫn từ chối.
Khi hai thú nhân xuất hiện trước mắt cô, nhìn thương tích của họ, cô không đành lòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền