Chương 130: Cách giải quyết tình yêu của giống đực
Lạc Nhật đã nghe Bảo Long nói qua, bộ lạc Tà thần có tượng thần, có nhà ở đẹp vô cùng. Hắn cứ nghĩ những căn nhà mà họ xây cùng lắm cũng giống như căn nhà sàn của các thú nhân ở vùng đất kia, nhưng không, kiểu nhà này rất độc đáo, không nằm cách mặt đất, có các ô cửa nhỏ, màu sắc rất đẹp.
Đặc biệt là bức tượng màu vàng ở giữa bộ lạc, rất lớn, đứng sừng sững uy nghi khiến ai nhìn thấy cũng bất giác run chân muốn quỳ lạy.
Bảo Long bên cạnh đã tới đây một lần, ấy vậy mà lần này vẫn không giấu được sự trầm trồ, tấm tắc khen:
"Nhiều nhà quá, căn nào cũng đẹp. Ê mà trang phục của thú nhân Tà thần hình như cũng thay đổi rồi. Tôi mới rời đi mấy ngày họ đã có đồ mới, quá trâu bò!"
Ngay lúc này, bất ngồ trên cao một thú nhân Mã Điểu hạ cánh xuống, toàn thân hắn đầy vết thương lớn nhỏ trông rất chật vật, đặc biệt khi hóa về hình người, da vàng vọt xanh xao như thể mấy ngày rồi không ngủ.
Hắn mệt mỏi hướng các thú nhân Tà thần nói:
"Mọi người chuyển tới nơi này, làm tôi tìm mất mấy ngày. Cứ tưởng mọi người đã gặp chuyện, may quá không sao!"
Lúc nhìn thấy hắn các thú nhân Tà thần vô cùng ngạc nhiên, không nghĩ có ngày sẽ gặp lại một thú nhân đã rời đi.
Thái Linh vội mời người vào bộ lạc.
"Lạc Nhật sao anh lại tới đây?"
Tiếng Thái Linh vang lên cắt ngang lời cảm thán của Bảo Long.
Vừa thấy cô Bảo Long đã xông lên, hỏi dồn vụ trang phục. Thái Linh chỉ đành trả lời:
"Đây là quần áo, được làm bằng sợi tơ, hay còn gọi là vải, mặc rất thoải mái, tốt hơn da thú rất nhiều, chỉ là không dày bằng da thú."
Ưng Phan dẫn nhóm Lạc Nhật và thú nhân Mã Điểu đi về phía nhà của hắn, vì là căn nhà chung của hai người nên khá lớn, đồng thời hắn quen nhóm Lạc Nhật nên đưa họ về nhà mình là hợp lý nhất.
Các giống cái Nhật Điểu đi phía sau, liên tục nhìn trang phục của thú nhân Tà thần, ánh mắt không che dấu nổi sự thích thú, cô đẩy tôi, tôi đẩy cô, muốn người kia đi hỏi Thái Linh cách may quần áo kiểu này. Nhưng chưa kịp hỏi thì đã được dẫn vào nhà Ưng Phan. Khi bước vào trong bọn họ tròn mắt kinh ngạc, sàn nhà được ốp gạch màu trắng, tường cũng màu trắng, đồ nội thất màu gỗ sang trọng.
Các thú nhân vốn quen đi chân trần, lúc bước vào nhà thấy bàn chân mình để lại vệt đen, nên ngần ngại không dám bước tiếp.
Thái Linh hiểu ý, đem nước và vải đến để họ lau chân. Sau khi vệ sinh sạch sẽ các thú nhân Nhật Điểu mới dám vào nhà, ngồi xuống ghế.
Lạc Nhật không thể kìm chế được nữa lên tiếng hỏi:
"Đây cũng là nhà sao?"
Nghe vậy Ưng Phan liền đoán được, hắn đã tới gặp nhóm thú nhân Mã Điểu, bèn gật đầu đáp:
"Đây là nhà, nhưng là kiểu nhà cấp bốn."
Tên cấp bốn là do Thái Linh dạy cho.
Lạc Nhật nhìn xung quanh rồi hỏi:
"Tộc chúng tôi có thể trao đổi cách xây nhà này không?"
Ưng Phan nhìn Thái Linh muốn xem thử cô có ý định nói gì không, nhưng Thái Linh mỉm cười, không nói gì, điều này chứng tỏ cô muốn giao lại toàn quyền cho Ưng Phan quyết định.
Ưng Phan hiểu ý, đứng ra giải quyết câu hỏi của Lạc Nhật:
"Trao đổi đương nhiên là được, nhưng phải nhìn xem đồ vật trao đổi bên anh có đáng giá không đã."
Lạc Nhật không vì đi cầu người mà yếu thế, hắn nói thẳng: "Đồng minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền