Chương 133: Gia phả
"Mọi người yên lặng chút nào, có việc quan trọng cần thông báo."
Ưng Phan lớn tiếng hô.
Giờ đây Ưng Phan đã là tộc trưởng, lời của hắn rất có trọng lượng, một câu đủ cho tất cả các thú nhân đang bay lượn nghiêm túc ngừng lại, hạ cánh xuống tập hợp tới trước mặt hai người.
Lạc Nhật ở xa cũng vội vàng chạy tới chen vào bên trong để hóng chuyện, kéo theo sau là các thú nhân cùng bộ lạc với hắn.
Ưng Phan nhìn Thái Linh, lần này hắn muốn để cô nói.
Thái Linh lên tiếng:
"Hiện tại mỗi người trong chúng ta đều đã có họ và tên, nên tôi sẽ chỉ mọi người cách lập gia phả. Gia phả là một cuốn sách ghi lại tên tuổi, chức vị, tài năng của một người trong gia đình, cuốn sách này sẽ liên tục được cập nhập tới đời con và cháu, mỗi gia đình tự bảo quản lấy."
Nói rồi Thái Linh lấy ra một tấm da thú, nhờ thú nhân đi tìm cho cô một viên than nhỏ có thể ghi. Sau đó cô viết tên Ưng Phan vào, ghi chú hắn là tộc trưởng đời thứ nhất của bộ lạc Tà thần, là người chủ trì buổi lễ thành lập, cùng một số thông tin cơ bản như tuổi, nơi sinh, từng sống ở lục địa bên kia bờ biển...
Kế bên tên của hắn, cô ghi tên mình: Thái Linh, chức vị dược sư đầu tiên của bộ lạc Tà thần, sinh ra ở đâu, bao nhiêu tuổi, quê quán nơi nào...
Các thú nhân vây xung quanh nhìn Thái Linh vẽ từng đường nét kỳ lạ lên da thú. Chữ cô viết là chữ Quốc Ngữ Việt Nam, các chữ cái la tinh ghép lại với nhau kết hợp cùng con số, nhìn cứ như thể đang vẽ một bức tranh kỳ dị.
Ưng Phan đã thấy cô viết nó nhiều lần, khi biết đây là chữ viết, hắn nhớ tới lúc mình tỉnh lại trong hang động vào lần đầu tiên gặp Thái Linh. Khi đó hắn còn tưởng đây là những ký tự vô nghĩa, nào ngờ nó là chữ, dùng để truyền đạt thông tin cho người khác khi chính chủ không ở đó.
Ưng Phan rất tiếc vì bản thân không biết chữ, nên không đọc được lời nhắn khi đó của Thái Linh.
Sau khi Thái Linh viết xong, trước bao ánh mắt tò mò, cô bắt đầu giải thích:
"Đây là chữ, một loại ngôn ngữ đặc biệt giúp chúng ta truyền tải thông điệp, thông tin và lời cần nói đến cho người khác khi không thể gặp mặt được họ. Hoặc giúp chúng ta ghi lại những gì chúng ta muốn cho người đời sau xem."
Cô chỉ vào từng dòng chữ trên tấm da thú, đọc cho mọi người nghe cô viết gì. Sau khi đọc xong, cô ngại ngùng nói thêm:
"Tôi ghi tên mình và Ưng Phan vào với nhau, là bởi vì sau này chúng tôi sẽ trở thành gia đình. Ưng Phan là người làm chủ gia đình, khi con cái chúng tôi được sinh ra, sẽ ghi tên chúng vào đây, đứa thứ nhất gọi là con cả, con thứ hai, thứ ba."
Các thú nhân nhìn chằm chằm những chữ mà Thái Linh ghi, không hiểu gì nhưng chẳng thể ngăn họ sùng bái.
Tảo hét lớn:
"Thái Linh, cô có thể dạy chúng tôi viết chữ không?"
Thái Linh cười tươi:
"Đương nhiên, gia phả của nhà nào nhà ấy tự ghi, cho nên ngày mai tôi sẽ bắt đầu dạy chữ cho mọi người. Sau này bộ lạc chúng ta có quy định, ai cũng phải biết đọc biết viết, thú nhân nào không làm được không xứng đáng là thú nhân Tà thần."
"Được, chúng tôi nhất định làm được!"
Các thú nhân hô vang.
Tà Khuyết kéo theo các tiểu thú nhân khác tới, hào hứng hỏi:
"Bọn em thì thế nào, có được học chữ không?"
"Đương nhiên phải học, sau này các
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền