Chương 134: Cô gái mặc áo đỏ rực rỡ
Kiếp trước, khi Thái Linh lên mười tuổi, cha mẹ không may qua đời trong một vụ tai nạn. Từ đó, cô bị đưa cho họ hàng nuôi nấng, nhà này đá qua nhà kia, cho tới khi cô đủ 18 tuổi. Khi ấy, nhờ tiền trợ cấp dành cho học sinh sinh viên, cô đã thành công học xong đại học, bắt đầu một cuộc đời mới.
Tình cảm gia đình là một thứ gì đó rất cao quý và xa hoa đối với cô, nhưng ở nơi này, nhanh thôi, qua đêm nay cô sẽ có được điều đó.
Cách đây không lâu Ưng Phan tỏ tình với cô, và giờ thì hai người làm đám cưới. Thật nhanh, nhưng Thái Linh không hối hận, bởi cô hiểu Ưng Phan, Ưng Phan hiểu cô, hắn cũng không có tính tình như những người đàn ông ở kiếp trước cô gặp, rượu chè, bài bạc và đánh vợ con. Ở thế giới này, Thú nhân coi bạn đời như sinh mạng, nâng niu chiều chuộng, chưa từng có một thú nhân nào hắt hủi hay đánh đập bạn đời của mình, đây là một thế giới hoàn hảo để lập gia đình.
Trời càng về chiều, Thái Linh càng hồi hộp. Ban đầu, cô cứ nghĩ tinh thần của mình đủ vững để có thể bình tĩnh đón nhận một đám cưới, nhưng cô đã lầm. Khi khoảnh khắc vĩ đại của đời người đến sát lúc này, cô mới hồi hộp cảm thấy như thể tương lai phía trước là một con đường mịt mờ không rõ lối đi. Cô luôn có cảm giác chỉ cần mình làm đám cưới với Ưng Phan, cô sẽ lột xác trở thành giống cái, thành con người của nơi này, chẳng còn liên quan gì tới thế giới trước kia. Cảm giác đó có hơi buồn nhưng cũng vui, vì cuối cùng cô đã có thể hòa nhập hoàn toàn với thế giới này, có gia đình, thứ mà khi xưa ở Trái Đất cô chưa từng có được.
Thái Linh nhìn ra bên ngoài, ánh sáng càng nhạt dần thì khoảnh khắc tình cảm gia đình càng đến gần.
Bỗng một bóng dáng xuất hiện bên ngoài nhà Trúc, đó là Ưng Phan. Hắn nhìn vào trong gặp ngay ánh mắt cô. Ưng Phan mỉm cười, nụ cười ấy giờ phút này bỗng trở nên rất đẹp trai bùng nổ trong mắt Thái Linh.
Thái Linh bước ra ngoài đứng đối diện Ưng Phan, hai má ửng hồng, cô hỏi:
"Anh qua lấy áo cưới à?"
Ưng Phan gật đầu.
Nơi đây không có tục lệ, trai gái trước đám cưới không được gặp nhau, nhưng Thái Linh muốn Ưng Phan đi từ nhà bọn họ đến đây đón cô, sau đó mang cô ra trước tượng Tà thần núi, ở đó hai người sẽ tuyên thệ, Bà Bà là người chủ trì, các thú nhân trong bộ lạc chứng kiến quá trình thề hứa của họ.
Ưng Phan lấy ra cho cô xem một cặp nhẫn. Cặp nhẫn này được đúc từ đất nhão giống với tượng Tà thần núi, màu vàng, màu sắc đẹp đẽ mà Ưng Phan thích nhất. Sau khi màu sắc xuất hiện, Thái Linh bất ngờ phát hiện ra Ưng Phan thích màu vàng, lúc đó cô có nói với hắn về nhẫn cưới, còn bảo nhẫn cưới được làm từ vàng hoặc thứ có màu vàng, đeo vào ngón áp út của mỗi người. Cô chỉ nói thôi, cũng không có ý muốn tạo ra nhẫn, nào ngờ Ưng Phan lại làm nó.
"Em thử xem có vừa không?"
Thái Linh cầm lên xỏ vào ngón áp út, vừa như in. Cô ngạc nhiên hỏi:
"Anh đo ngón tay em khi nào?"
Ưng Phan cười ôn nhu nhìn cô, không trả lời.
Thái Linh ngại ngùng giao lại cho hắn: "Anh giữ nhé, đến lúc hôn lễ diễn ra hãy đưa nhẫn của anh cho em, em sẽ đeo cho anh, còn anh thì đeo vào tay em, sau này nó sẽ đi theo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền