ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 141. Nói ra sự thật

Chương 141: Nói ra sự thật

Rào rào.

Mưa rơi trên mái nhà tạo ra âm thanh. Buổi sáng thức dậy, tranh thủ vào bếp nấu chút đồ ăn, rồi nhóm thú nhân già cùng nhau ngồi uống trà nóng ngắm mưa rơi bên ngoài hiên nhà. Bên trong khô ráo thoáng mát, có đôi cửa sổ được xây hướng không bị gió thổi vào có thể mở để đón ánh sáng, nhiều góc tối thì đã có đáng lửa chiếu sáng.

Nhóm thú nhân già nhìn ra ngoài thông qua ô cửa chính mở toang. Mưa năm nay rất lớn, nếu vẫn còn sống trong bộ lạc Kê Điểu, giờ phút này họ chắc chắn đang sửa lều đất, tránh không cho nước mưa rửa trôi lớp đất khô bên trên. Nhưng ở đây, trong công trình nhà ở của thú nhân Tà thần, các thú nhân già không cần phải lo lắng gì hết. Đây là cuộc sống mà họ chưa bao giờ nghĩ tới kể cả trong mơ. Tám thú nhân với tám tâm trạng khác nhau, yên lặng nhìn ra bên ngoài.

Lát sau, ngoài trời có một thú nhân bay tới, hạ cánh xuống dưới mái hiên rồi hóa về hình người. Đó là Vương, toàn thân ướt nhẹp. Hắn đứng bên ngoài tay cầm một bọc đồ lớn, hỏi vọng vào trong:

"Các ông ăn sáng chưa?"

Một thú nhân già chạy ra đáp:

"Chúng tôi ăn rồi, trời mưa sao cậu lại chạy tới đây?"

Vương cười, đưa cho ông bọc da thú:

"Mấy giống cái trong bộ lạc sợ các ông đêm không đủ chăn đắp nên gửi cái này tới."

Thú nhân già nhìn bọc đồ, tay run run nhận lấy, sống mũi ông cay cay:

"Tại sao lại đưa cho chúng tôi chứ, chúng tôi nào phải thú nhân trong bộ lạc."

Vương cười đáp:

"Trời mưa ban ngày không sao, ban đêm có hơi lạnh, mấy giống cái sợ các ông bị lạnh nên đem qua cho đó ạ."

Các thú nhân già phía trong nghe được, nhìn nhau xấu hổ vô cùng. Nhớ lại cái thời mới tới họ chê bai khinh thường Tà thần bao nhiêu, giờ chỉ ước gì thời gian có thể quay ngược lại để đổi những lời nói khi trước. Thú nhân già cầm bọc da thú, đứng đối diện Vương nói với hắn:

"Chuyển lời cảm ơn của chúng tôi tới họ, bảo họ nếu cần mấy ông già này giúp gì cứ qua tìm đừng ngại."

Vương nhận lời rồi hóa hình bay đi, tốc độ rất nhanh. Hắn chỉ muốn về nhà, chui vào phòng ngồi cùng vợ mình, hai vợ chồng nhâm nhi ly trà nóng trải qua hết ngày mưa. Hắn hạ cánh xuống, bên trong Triều liền mang ra khăn vải khô cho hắn lau người, miệng không ngừng thúc giục hắn mau thay đồ kẻo bị cảm. Cuộc sống bây giờ của hắn như thể thần tiên, không cần phải lo lắng điều gì, gần nhà có trại chăn nuôi bên trong đầy thú nhỏ do Nhật Điểu gửi qua trả công xây nhà, muốn làm thịt chỉ cần giết một con là đủ ăn, trong nhà có bồn chứa thóc cùng những loại thức ăn cần thiết, giờ chẳng cần lo đói, lo mưa, lo rét buốt chỉ việc sống vui qua ngày. Cuộc sống của hắn bây giờ chỉ có thể nói là tuyệt vời, quá tuyệt vời!

Không riêng gì nhóm thú nhân già, Vương và Triều, mà tất cả các thú nhân được ở trong nhà đều có cảm giác này. Họ nhìn trời, ngắm những hạt mưa rơi, bên cạnh ly trà nóng, cửa sổ phòng mở ra khe nhỏ đón ánh sáng tự nhiên. Chưa bao giờ họ thích mùa mưa đến vậy, mùa mưa khiến các thú nhân có cảm giác mình bỗng trở nên vượt trội, trở nên được thần ưu ái. Một vài thú nhân nhìn ra tượng tà thần núi, đang đội mưa đứng sừng sững, dù trời không nắng nhưng ánh vàng phát ra từ tượng thần vẫn không vơi chút nào.

"Trời mưa hay

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip