Chương 140: Chia đất cho Nhật Điểu
Nhóm thú nhân Mã Điểu vừa nhìn thấy bộ lạc Tà thần đã hốt hoảng. Đây là nơi ở của Tà thần sao, tại sao họ lại có thể xây dựng được một nơi như thế này? Bao nhiêu cảm xúc hỗn loạn chạy ầm ầm trong đầu các thú nhân. Cùng lúc ấy, nhóm Mã Điểu cùng với nhóm thú nhân già do Vương và Triều dẫn đầu cũng tới nơi, cùng xuất hiện bên ngoài bộ lạc Tà thần.
Các thú nhân già trên đường đi liên tục cười nhạo Vương và Triều đi theo thú nhân ô uế. Hai thú nhân này kín miệng không nói gì, cho tới khi nhìn thấy những thứ bên trong bộ lạc Tà thần, tượng thần màu vàng rực rỡ đội ánh nắng mặt trời đứng sừng sững trước mặt bọn họ. Các thú nhân già hốt hoảng, nói không nên lời. Một vài thú nhân run lên tự bấu tay mình xác nhận xem bản thân đã chết hay đang sống.
"Đây là thế giới của thần ư? Chúng ta chết rồi sao?"
Vương khi này mới cười nói:
"Không phải chết, đây là nơi ở của thú nhân Tà thần, bức tượng màu vàng kia chính là Tà thần núi, một vị thần rực rỡ như ánh mặt trời. Mọi người nhìn đi, có thú nhân tội lỗi, ô uế nào có thể có được sự bảo hộ của một vị thần chói sáng như vậy không?"
Các thú nhân già nhìn về phía tượng thần, chưa vào đã vội quỳ xuống sụp lạy. Khi họ chưa lấy lại được cảm xúc thì có thú nhân Tà thần nhận ra họ chạy tới chào hỏi. Sau khi biết Mã Điểu đến đây vì điều gì, thú nhân ấy liền chạy vào gọi Ưng Phan. Ưng Phan đương nhiên không nhẫn tâm đuổi người tới nương nhờ, hơn nữa hành động này cho thấy Mã Điểu đã quý họ hơn, không còn vì điều gì mà xúc phạm nói những lời không hay về Tà thần.
Khi nhìn tới nhóm thú nhân Triều và Vương mang tới, Ưng Phan không hề tỏ ra ghét bỏ, Thái Linh đã nói với hắn, thú nhân già cũng có giá trị, nên hắn không từ chối.
"Mang người vào đi, nhưng do nhà không đủ nên chỉ có thể ở bên ngoài, chờ một thời gian nữa ổn định rồi tính."
Vương xúc động cảm ơn Ưng Phan không ngừng, mang theo các thú nhân già vào bên trong. Giờ phút này họ không còn dám dùng thái độ khinh thường, hay đến xem trò vui như lúc trước, người nào người nấy cẩn thận đi vào trong bước chân nhẹ như thể sợ mình giẫm hư cỏ dại ven đường.
Ưng Phan nhìn đống người nhốn nháo trong sân của bộ lạc nhức đầu, đi tìm Thái Linh. Hắn vừa đi vào liền nghe Thái Linh nói với Lạc Nhật:
"Rừng chết rất rộng, chúng tôi đương nhiên có thể chia cho Nhật Điểu một phần, nhưng phải phân ranh giới, lập khế ước để sau này dù có bất kỳ chuyện gì con cháu hai bên cũng không được tranh giành lãnh thổ của đối phương, đời đời phải sống chung hòa thuận xem nhau như anh em."
Nhật Điểu nghiêm túc đáp:
"Đương nhiên, chúng tôi nhất định sẽ làm như cô mong muốn."
Ưng Phan đi vào ngồi xuống bên cạnh Thái Linh, sau đó bàn tiếp sẽ phân cho Nhật Điểu vùng nào. Sau một buổi bàn bạc, cuối cùng Nhật Điểu được phân cho vùng ở phía tây cách biển hơi xa, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc họ sản xuất muối.
Xong phần Nhật Điểu, Ưng Phan đau đầu nhóm thú nhân già do Vương và Triều dẫn tới cùng với nhóm thú nhân Mã Điểu.
Thái Linh hỏi Ưng Phan:
"Anh thấy nhóm thú nhân Mã Điểu thế nào?"
Ưng Phan hơi đắn đo.
"Trước kia không thích, nhưng chuyện lần này họ làm anh lại thấy biết ơn họ."
Thái Linh nắm lấy tay hắn khuyên nhủ:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền