ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 143: Đêm mưa

Nói chuyện xong với Bà Bà, Ưng Phan vội vàng bay về nhà, ở bên Thái Linh. Cô nấu cơm, hắn vào bếp đứng phụ cô, còn canh chừng cô, chỉ cần cô có một hành động khác thường thôi, hắn sẽ hỏi cô là ai.

Thái Linh thấy Ưng Phan lo được lo mất như vậy, hơi ân hận vì đã nói thẳng với anh mà không lòng vòng thêm một chút. Cô ôm lấy bạn đời trấn an hắn. Ưng Phan không muốn nghe, hắn hôn cô, hôn tới mức chỉ trong chập tối hôm đó, Thái Linh không thể nào đếm được Ưng Phan và mình hôn nhau bao nhiêu lần, hàm của cô có cảm giác không thể nào ngậm lại được, rất khó chịu. Nhưng khi nhìn tới khuôn mặt buồn bã lo lắng của Ưng Phan, Thái Linh chỉ đành chiều hắn, vuốt ve cùng hắn ôm hôn để trấn an cảm xúc của Ưng Phan.

Cùng lúc ấy, Ưng Phan kéo bà vào nhà, không kịp chờ bà rót chén nước, vội nói hết mọi chuyện Thái Linh viết ra giấy cho Bà Bà nghe.

Nghe xong, Bà Bà như vỡ lẽ ra điều gì đó, thổn thức:

"Thảo nào Thái Linh thông minh như thế, thì ra là do đến từ thế giới khác, cô ấy chắc chắn là phúc tinh mà Thần gửi tới cho chúng ta."

Ưng Phan nghe được câu này, gật đầu như giã tỏi:

"Đúng vậy, nếu không sao lại có thể xuyên từ một nơi xa như vậy tới đây, còn đến một cách ngẫu nhiên nữa."

Bà Bà tán đồng, nhưng chuyện quan trọng bây giờ là làm sao để tách linh hồn Thái Linh Miêu Điểu đã chết kia ra khỏi thân xác cô ta, để Thái Linh có thể bình an sống mãi với họ. Bà Bà cũng không quan tâm đến Thái Linh Miêu Điểu, đơn giản cô ta không hề tham gia vào bất kỳ quá trình nào với họ, người giúp họ, cùng họ đi qua bao gian khó tủi nhục chính là Thái Linh. Bà và thú nhân Tà thần chỉ cần Thái Linh chứ không cần giống cái nhút nhát xấu xí kia.

"Bà có thể hỏi Tà thần núi không? Hiện giờ cả bộ lạc chỉ mình bà mới có thể giao tiếp được với thần,"

Ưng Phan đề nghị.

Bà Bà thấy được chút ít dự kiến, cho nên chỉ có bà mới giúp được hắn lúc này.

Bà Bà hiểu cảm giác của Ưng Phan, cũng lo lắng một ngày bộ lạc này sẽ đánh mất cô, khi ấy không biết bà sẽ làm gì với Thái Linh Miêu Điểu kia. Bà Bà nhắm mắt lại, có gắng đè nỗi bất an trong lòng xuống, nói với Ưng Phan:

"Được, cháu về đi, bà sẽ cầu nguyện với thần xem thế nào, chuyện này tạm thời đừng nói ra ngoài tránh cho Thái Linh gặp phải chuyện gì không hay."

"Vâng, cháu biết rồi."

Đến đêm, trên giường gỗ, Ưng Phan không ngừng chạm vào da thịt Thái Linh, hai người không mảnh vải che thân nằm ôm nhau.

Thái Linh ngại tới mức mặt đỏ như gấc, ánh mắt ngập nước không dám nhìn thẳng vào Ưng Phan. Còn người bạn đời của cô thì đang chu du khắp thân thể cô, hôn cắn không ngừng, mỗi nơi miệng lưỡi Ưng Phan đi qua đều để lại hơi nóng như lửa, Thái Linh nhịn không được cất tiếng rên rỉ không ngừng.

Vật cứng rắn bên dưới của Ưng Phan nhô cao, nhưng hắn không cho vào, hắn sợ lúc mình tiến vào trong, linh hồn đáng ghét của Thái Linh Miêu Điểu sẽ chiếm xác, thay thế người bạn đời hắn yêu làm việc yêu thích với hắn. Ưng Phan cứ nghĩ tới đó là không chịu được, vì thế trong lúc hôn khắp cơ thể bạn đời, hắn luôn gọi tên Thái Linh.

"Thái Linh, là em đúng không, làm em đúng không?"

Thái Linh thở hổn hển, hiểu Ưng Phan vì sao lại gọi như thế, cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip