ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 144: Mùa thu

Mùa mưa năm nay bắt đầu sớm hơn một chút, mưa dày đặc và mưa lớn liên tục khiến cho các thú nhân không thể đi săn, những ngôi lều tạm bợ cũng không ở được. Mùa mưa ở trong rừng chết yên bình bao nhiêu thì ở bên ngoài lại khó khăn bấy nhiêu.

Cùng lúc ấy, một thú nhân Tí Điểu vô tình bay qua khu vực sinh sống trước kia của Mã Điểu và phát hiện ra công trình nhà ở họ để lại. Vì đi quá vội nên các thú nhân chưa phá hủy nhà ở, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.

Thú nhân Tí Điểu vội vàng chạy về báo cáo, tộc trưởng Tí Điểu đi qua xem liền sửng sốt. Ông từng thấy công trình này tại bộ lạc Hạc Điểu, đêm về còn nằm ghen tị đến độ không ngủ được, khi ngủ rồi thì cứ mơ về nó miết, nào ngờ hôm nay lại có thể nhìn thấy công trình này gần như vậy, còn có thể chạm tay vào nó.

Ngay lập tức Tí Điểu đưa một lượng lớn người trong tộc tới nơi này sau khi mang người của tộc mình đi lên và xác nhận bên trong không có người ở, sạch sẽ khô ráo. Ông ta dò hỏi vài người trong tộc rành tin tức xem thử chỗ này từng là nơi ở của ai.

"Đây là chỗ khi trước các thú nhân Nhật Điểu sống lúc bị bệnh về da."

Nói tới đây tất cả thú nhân trong tộc Tí Điểu đều cho rằng, công trình này là của Nhật Điểu.

"Nhưng sao Nhật Điểu lại có được công trình này?"

Câu hỏi được nêu ra, mọi người bắt đầu trầm tư. Thú nhân Nhật Điểu cũng giống như họ, được sinh ra trên vùng đất này, biết làm lều đất là cùng, sao có thể dựng được công trình như này, trừ khi...

Ánh mắt tộc trưởng Tí Điểu lóe lên, có lẽ công trình này là của thú nhân Tà thần cho bọn họ, nếu không tại sao Nhật Điểu lại bảo vệ Tà thần như vậy.

Trong khi đó, các tộc trưởng trong khu vực cũng vừa hay nghe được một tin. Rằng bộ lạc Hạc Điểu có công trình vĩ đại, chắn được mưa gió, không lo sợ bị ướt, còn rộng rãi thoải mái hơn cả hang động. Ban đầu, họ đều bán tín bán nghi, nhưng rồi quyết định đội mưa đến nhìn thử. Khi đi về ai cũng ngơ ngẩn, giậm chân, sao mình không có được công trình như thế, còn khen Hạc Điểu là con cưng của ông trời, đã có được tài năng y thuật giờ còn thêm một giống cái là thần sáng thế.

Không ít bộ lạc mang đồ tới muốn hỏi cách xây dựng nhưng đều nhận về cái lắc đầu từ chối.

Trời mưa, các thú nhân Hạc Điểu không có việc gì làm nên tăng cường học chữ. Vào giữa mùa mưa, toàn bộ thú nhân trong bộ lạc đều biết viết chữ và có thể đọc được chữ. Thái Linh cũng dần buông lỏng hơn để họ tự học, cô dành thời gian nghiên cứu bút và sách.

Cô muốn soạn thảo vài cuốn sách hay cho các thú nhân đọc, để họ mở mang đầu óc.

Ưng Phan biết cô muốn giấy, nghe cô miêu tả, hắn không ngại mưa gió ra ngoài tìm kiếm.

Trời không phụ lòng người, cuối cùng hắn thành công mang về một loại quả nhìn như quả mướp, dáng dài màu trắng.

"Anh phát hiện khi gặp nước quả này sẽ tách ra thành từng lớp mỏng như vải, có màu trắng. Em xem thử có dùng được không?"

Thái Linh ngâm quả vào trong nước, quả nhiên không bao lâu quả liền tách ra theo đường vân tạo thành từng tấm mỏng, mềm mịn như giấy. Phơi khô dùng than viết lên có thể giữ nét rất lâu.

"Có thể dùng nó làm giấy."

Cô vui vẻ nói với Ưng Phan, rồi tiếp tục nhờ hắn tìm kiếm đồ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip