Chương 147. Động đất
Ưng Phan trở về nhà vào tối muộn, mang theo một thanh kiếm dài sắc bén. Thái Linh kiểm tra lưỡi kiếm, khá cứng cũng rất bén.
"Em mong chúng ta sẽ không phải dùng thứ này để giết đồng loại của mình."
Ưng Phan từng nghe cô nói về thời đại đồng, sắt, khi con người tìm ra được thứ này cũng là lúc bắt đầu các cuộc chiến tranh xâm lược. Chiến tranh quá tang thương Ưng Phan đương nhiên không muốn điều đó diễn ra, nhưng nếu có kẻ dám vác xác tới đây hô to gọi nhỏ với bộ lạc của hắn, hắn cũng không ngại cho chúng nếm thử sự sắc bén của loại vũ khí này.
Ưng Phan ôm Thái Linh vào lòng, hỏi cô:
"Dạo này Thái Linh Miêu Điểu kia có làm phiền em không?"
"Cô ta biến mất từ lần hôn lễ đó rồi."
Ưng Phan càng ôm chặt cô hơn, nhớ về lời nhờ vả với Bà Bà, đến bây giờ vẫn chưa có kết quả, hắn rất sốt ruột.
Đêm dần khuya, Ưng Phan kéo Thái Linh lên giường, lại một màn âu yếm trước khi ngủ. Dù không thật sự kết hợp, hai người vẫn thường xuyên yêu thương nhau thông qua nụ hôn, sự động chạm cơ thể.
Thái Linh và cả Ưng Phan đều không thỏa mãn nhưng cả hai đều không muốn kẻ khác xông ra phá hoại họ.
Đêm dần khuya, Thái Linh thấm mệt, dựa vào lồng ngực ấm áp của bạn đời ngủ say.
Đột nhiên, đến nửa đêm, một cơn chấn động mạnh đánh thức cô. Giường và toàn bộ đồ nội thất trong phòng rung lên dữ đội.
Xoảng xoảng.
Tiếng đồ sứ vỡ vang lên, mặt sàn nhà rất nhanh trải đầy mảnh vỡ sắc bén.
"Mau ra ngoài!"
Thái Linh lo lắng gào lên.
Lời vừa dứt, cả cơ thể cô đã bay lên.
Ưng Phan ôm cô chạy ra ngoài. Bởi vì trước đó, các thú nhân trong tộc đã được dặn, ngay khi có động tĩnh bất thường thì phải ra khỏi nhà, tập hợp ở bãi đất trống.
Khi họ ra đến chỗ đất trống, mặt đất càng rung lên dữ dội hơn, trời tối đen như mực, không nhìn thấy được phương xa, chỉ nghe thấy những tiếng ầm ầm dữ tợn, cây cối đổ rạp, cả tiếng nhà sụp xuống.
Ưng Phan hét lớn:
"Ra ngoài hết chưa, còn ai ở bên trong không?"
"Báo cáo tộc trưởng, không còn ai."
Giọng Kim hô lớn.
Ưng Phan tiếp tục ra lệnh:
"Thắp lửa lên, chuẩn bị vũ khí, sẵn sàng."
"Rõ."
Ngay lập tức lửa được đốt lên, trên tay mỗi người đều cầm theo vũ khí. Vị trí đất trống này trước đó đã được đặt đá lửa, củi và vũ khí, chỉ chờ cho lúc này.
Lũ ngựa đứng gần họ hai chân đạp liên tục có vẻ nôn nóng, có lẽ giờ chúng đã cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.
May mắn thay, trong bộ lạc có các thú nhân thuần thú giỏi, lập tức an ủi lũ ngựa khiến chúng không quá kích động gây nguy hiểm cho người khác.
Rầm Rầm.
Gào.
Tiếng động vật chạy loạn cùng tiếng gầm và cả chấn động liên tục vang lên, tiếp cận ngày càng gần khu vực của họ. Phía trong bộ lạc có thêm vài căn nhà đổ xuống.
Trận động đất này không nhỏ, vậy mà vẫn còn khá nhiều căn nhà trụ lại, chứng tỏ chất liệu xây nhà rất tốt.
Tanh tách.
Thái Linh nhíu mày, tai cô nghe thấy âm thanh lạ, giống như có thứ gì đó đang tách ra.
"Mọi người nghe thấy âm thanh gì không?"
Cô hỏi.
Các thú nhân liền lắng tai thử, ngay sau đó giật mình nói.
"Hình như có thứ gì đó đang tách ra."
Trời quá tối nên không biết chuyện gì đang xảy ra, điều này càng khiến các thú nhân căng thẳng hơn.
"Trên trời có thú dữ tới!"
Đột nhiên có một thú nhân hét lớn.
Bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền