Chương 148: Sóng thần và mặt trăng
Các thú nhân vừa dập lửa vừa quan sát tình trạng xung quanh. Khu vực bộ lạc Tà thần cùng phần núi đá nơi lũ thú chũi chui vào vẫn bình an không bị tách nhỏ. Các thú nhân hợp sức cùng nhau dập lửa ở nơi gần bộ lạc nhất, tránh cho lửa lây vào khu vực nhà ở phá hủy hết công sức bao lâu nay của họ.
Cùng lúc đó, lửa lan ra càng lúc càng rộng, vây lấy bộ lạc bọn họ. Ngọn lửa vừa hay có thể đuổi lũ thú dữ đang lao về đây đi hướng khác, đồng thời cũng cho họ nhìn thấy nơi bắt nguồn của tiếng tanh tách. Đất đang tách làm đôi, chia khu rừng thành nhiều mảnh khác nhau.
"Mau dập lửa nếu không sẽ cháy vào khu vực nhà ở."
Thú nhân lo lắng hô lên. Hiện tại mặt đất vẫn chưa thôi chấn động, việc di chuyển trên đất bằng rất khó khăn, chỉ có thú nhân bay được mới có thể dập lửa.
Mũi tên lửa tiêu diệt được thú dữ, nhưng cũng khiến họ mất trắng một lượng mũi tên lớn trong biển lửa không thể thu hồi, ngoài ra còn gây hỏa hoạn trên diện rộng có nguy cơ cháy lan sang bộ lạc.
"Tiếp tục bắn tên tẩm lửa!"
Ưng Phan ra lệnh. Mũi tên tẩm lửa bay ra, bén vào cây cối xung quanh tạo thành một trận hỏa hoạn, không chỉ giết chết số lượng rắn khổng lồ phía trước mà giết lây sang một đàn chim mỏ dài đang bay tới.
Số lượng rắn lớn nhiều khiến các thú nhân bất giác lùi lại, nhưng đây không phải là lúc họ sợ hãi.
Mọi người kiên trì dập lửa cho tới khi mặt trời lên, khi này toàn bộ cảnh sắc trong khu rừng hoàn toàn hiện ra trước mặt họ. Một mớ hỗn độn, cây cối đổ rạp, xác chết động vật chồng chất khắp nơi, đất tách ra tạo thành vô số vực sâu. Khi này động đất cũng dừng lại, mọi người nhìn cảnh tượng trước mặt thở phào một hơi vì đã kiên trì vượt qua được đêm kinh hoàng.
Nhưng Thần không chiều lòng người, một loạt tiếng rào rào kỳ lạ vang lên.
Thái Linh theo hướng âm thanh quay đầy, đó là biển.
"Ưng Phan, anh nhanh bay về phía biển kiểm tra thử."
Thái Linh lo lắng thúc giục.
Ưng Phan lập tức bay đi, phóng về phía biển lớn, nơi hắn đi qua đất liền còn nguyên vẹn, một số dãy núi vẫn chưa sụp đổ. Lúc ra đến biển hắn phát hiện ở phương xa có một bức tường màu xanh xuất hiện, bức tường đó càng lúc càng lớn và đang lao về phía này một cách rất nhanh.
Ưng Phan vội vã bay về bộ lạc, vừa hạ cánh hắn liền hóa hình hét: "Biển có..."
Chưa chờ hắn nói hết câu, một tiếng động lớn đã thu hút mọi người. Ở phương đông, nơi có biển một bức tường nước khổng lồ lao vào rừng xô đổ một dãy núi lớn nhấn chìm hàng loạt cây cối, mặt đất lần nữa rung lên dữ dội, theo dòng nước tràn vào là vô số đảo san hô của tộc Bích Ngư.
"Chuyện quái gì vậy?"
Lạc Nhật không nhịn được thốt lên.
"Sóng thần!" Môi Thái Linh run run, ánh mắt vô thức hướng về phía tượng Tà thần.
Nước dâng lên nhanh chóng vượt qua núi lớn tràn vào khu rừng và ngừng vươn rộng khi chạm tới núi đá gần khu vực bộ lạc Tà thần, sau đó tất cả đều rơi vào tĩnh lặng.
Bộ lạc Tà thần giờ đây chỉ có thể trông mong vào tình thương của thần, trước mặt họ là biển lớn hung bạo, sau lưng mặt đất đã trở nên hỗn loạn, không còn nơi nào để đi.
Đứng từ trên cao nhìn xuống, trước mắt bọn họ biển đã mở ruộng hơn, một số đảo san hô dạt vào sát núi đá,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền