Chương 149: Chặt bỏ đi
Mùa thu rất mát mẻ, là thời điểm các thú nhân thích ngủ bên ngoài nhất vào mỗi tối. Hôm nay cũng vậy, sau khi hoàn thành xong mọi việc, các thú nhân ở mỗi bộ lạc liền đi ngủ, giấc ngủ giữa thời tiết tốt đến rất nhanh và sâu.
Cho tới nửa đêm, toàn bộ thú nhân trên lục địa bị sự rung chuyển khủng khiếp đánh thức. Đang lúc họ hoang mang thì cây cối xung quanh rung lên dữ dội, bật gốc đổ ập xuống, tiếng hét thảm của thú nhân bị đè trúng vang lên cùng đó là tiếng hô hoán chạy nhanh của các thú nhân.
"Á! Cứu tôi với, cứu với!"
Tiếng hét thảm của đồng loại vang lên phía sau, nhưng chẳng ai dám dừng lại, cứu thế chạy, chạy theo bản năng không biết hướng đông tây nam bắc.
"Á!" Lại có tiếng hét vang lên, rồi vô số tiếng hét thảm sau đó.
Họ đang chạy nhưng không biết vì sao mình lại rơi xuống, đáng tiếc nơi cuối cùng chờ đợi họ lại là cái chết không rõ nguyên nhân.
Rầm rầm.
Ầm ầm.
Lũ thú trong rừng hoảng loạn bỏ chạy, gặp người liền tấn công giẫm chết không ít thú nhân.
Bóng đêm như một con quái thú, mang theo âm thanh khó hiểu đầy chết chóc cùng tiếng gào thét, đây có lẽ là một đêm đáng nhớ nhất của các thú nhân trên lục địa này.
Các thú nhân vừa thức giấc đã phải đối mặt với một địa ngục trần gian, họ hoang mang sợ hãi, chạy trốn chết như một bản năng.
Tới khi trời sáng, mặt đất ngừng chấn động, các thú nhân chạy trốn trong đêm dừng lại, thở hổn hển nhìn xung quanh. Vô số khe nứt rộng kéo dài khắp nơi. Đồng tộc, người thân của họ đã không còn thấy đâu, chỉ còn lại những xác chết nằm dưới cơ thể thú vật, hay thân cây lớn...
"Chuyện gì đã xảy ra với chúng ta đêm qua!"
Các thú nhân hoang mang hỏi nhau.
Nhưng chẳng ai có câu trả lời.
Trời sáng, sự bình yên có lẽ đã tới, nhưng khi họ còn đang đau buồn thì phía bờ biển sóng thần ập tới, những thú nhân đến gần bờ biển cứ thế bị nhấn chìm chết trong làn nước. Qua một đêm kinh hoàng số lượng thú nhân sống sót đã ít, thì giờ đây sóng thần lại lấy đi một lượng thú nhân lớn nữa.
Khi tất cả biến động dừng lại, số thú nhân còn lại thưa thớt, tiếng khóc rấm rứt vang lên khắp nơi trong cánh rừng hỗn loạn. Và đêm tới, mặt trăng xuất hiện hù dọa những linh hồn tổn thương khiến họ co ro trong góc tối, âm thầm cầu xin được sống đến ngày mai.
Cùng lúc đó, đột nhiên một chùm ánh sáng bừng lên ở phương xa, nơi ấy chính là rừng chết. ...
Trong khi đó, tại bộ lạc Hạc Điểu, Vi hoang mang nhìn cảnh tượng trước mặt. Ngọn núi cao nhất vùng đất này, nơi Hạc Điểu xây dựng bộ lạc, hoàn toàn biến mất, bị san bằng ngang đất liền. Vô số thú nhân cùng công trình nhà ở mà ả tự hào đều bị chôn vùi, số thú nhân may mắn sống sót còn lại rất ít.
"Y sư, may quá cô vẫn còn sống, mau đến chữa trị cho những thú nhân bị thương, họ đang cần cô."
Một thú nhân trong bộ lạc chạy tới kéo Vi ra khỏi sự bàng hoàng.
Cô ta chạy theo mà không ý thức được mình sẽ được dẫn đi đâu, cho tới khi cô ta nhìn thấy các thú nhân bị rách bụng, gãy chân.
Vi nhìn những thú nhân bị rách bụng, lắc đầu:
"Không chữa được, còn các thú nhân gãy chân đem tới nơi cao đi."
"Ha ha." Tiếng cười nhạo vang lên.
Y sư Tuần Điểu nằm bên cạnh tảng đá lớn buông lời sỉ vả Vi: "Chẳng phải cô được ca ngợi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền