ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 155. Kéo về rừng chết

Chương 155: Kéo về rừng chết

Tiếng hét ré vang lên: "Chúng tôi không thể quay lại vùng nước!" làm các thú nhân giật mình. Những thú nhân đã vươn tay tới chuẩn bị mang người đi không biết phải làm thế nào, nhìn về phía Ưng Phan chờ chỉ thị.

"Vì sao lại không muốn về biển lớn?"

Ngọc hỏi.

Giống cái Bích Ngư sợ hãi đáp lời:

"Biển lớn ăn thịt, đã có rất nhiều thú nhân trong tộc chúng ta bị xé xác, không thể quay lại đó!"

Các thú nhân nhìn nhau không hiểu biển lớn toàn là nước thì ăn thịt kiểu gì, nhưng nhớ tới bức tường nước hôm qua ai cũng sợ hãi, có lẽ bức tường ấy đã giết hại các thú nhân Bích Ngư nên mới khiến họ nghĩ biển lớn biết ăn thịt.

Ưng Phan lên tiếng:

"Nếu không về nơi đó vậy mọi người muốn đi đâu?"

Các giống cái Bích Ngư nhìn nhau. Một giống cái đại diện đáp lời:

"Chúng tôi muốn đến nơi có ánh sáng."

Nơi có ánh sáng, đó là nơi nào? Câu hỏi đồng loạt xuất hiện trong đầu các thú nhân.

Ngọc như nhận ra điều gì, vội hỏi:

"Ý của chị là đêm qua chị cũng nhìn thấy ánh sáng trắng phát ra ở hướng này?"

Nghe vậy, các thú nhân Tà thần bất giác quay đầu nhìn về phía tượng Tà thần.

Giống cái Bích Ngư gật đầu đáp:

"Đúng vậy, hiện tại các rạn san hô đều bị đánh vào bờ, ngoài biển chỉ còn nước không có nơi cho Bích Ngư sinh sống, đêm qua chúng ta nhìn thấy ánh sáng nên rất tò mò, nếu được hãy chỉ cho chúng ta nơi ấy."

Ngọc ấp úng: "Cái này..." Cô nhìn về phía tộc trưởng muốn xin ý kiến của Ưng Phan.

Ưng Phan nhíu mày hỏi:

"Ánh sáng đó có màu gì? Sáng như thế nào?"

"Có màu trắng, sáng bừng lên như một ngôi sao chỉ đường, sau đó liền tắt."

Giống cái Bích Ngư mơ màng nhớ lại.

"Khi nhìn thấy ánh sáng ấy tôi có cảm giác chỉ cần tìm đến nơi đó mình sẽ được an toàn, sẽ được che chở."

Các thú nhân Tà thần nghe vậy lồng ngực bỗng căng đầy niềm tự hào, thì ra tượng Tà thần mang đến cảm giác như thế cho người bên ngoài.

Tuy nhiên, Ưng Phan không lạc quan được như các thú nhân. Hắn nghĩ xa hơn, bây giờ nhóm Bích Ngư nhìn thấy được, vậy các thú nhân khác thì sao, chắc chắn bọn họ cũng đã nhìn thấy, có khi nào đang kéo tới nơi này hay không.

"Mấy người chắc chắn đi tới nơi có ánh sáng sẽ được che chở?"

Ưng Phan hỏi lại.

Các giống cái Bích Ngư trừng mắt nhìn hắn, có vẻ không vui khi hắn nghi ngờ nguồn sáng ấy.

Vì vậy, Ưng Phan quyết định cho họ thấy hình dáng bức tượng thần đáng tự hào của tộc Tà thần.

"Đưa họ tới chỗ tượng thần đi."

Các thú nhân mang người đi lại gần tượng thần. Ngay khi nhìn thấy bức tượng màu vàng to lớn, có khuôn mặt đang mỉm cười, các thú nhân Bích Ngư run rẩy.

"Đây là tượng thần ư? Là vị thần nào vậy?"

Ngọc tận tình giải thích:

"Đây là tượng Tà thần núi, ngài hiện tại đang bảo vệ nơi này, đêm qua khi mặt trăng xuất hiện, bức tượng bỗng phát sáng, ánh sáng của nó có màu trắng. Có lẽ mọi người nhìn thấy ánh sáng đó."

Cô tự hào tăng âm lượng:

"Cũng nhờ có ngài quan phòng mà nơi này mới bình an không bị thảm họa động đất diệt vong."

"Đã nhìn thấy tượng thần rồi thì đi thôi."

Ưng Phan ra lệnh cho các thú nhân.

"Mang họ ra bờ biển đi."

"Không!" Giống cái Bích Ngư vội hét lên.

"Chúng tôi không muốn về vùng nước, về lại nơi đó chúng tôi sẽ chết mất!"

Ngọc khó xử:

"Nếu vậy bây giờ mọi người muốn đi đâu?"

Giống cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip