Chương 156: Hiểu về thú nhân Tà thần
Ngay khi nhìn thấy có nhóm thú nhân mới tới, các thú nhân già đang ở trong nhà chung liền dọn phòng khách cho bọn họ ở. Ngọc dẫn các thú nhân Bích Ngư đi ra nhà chung của nhóm thú nhân già, hiện tại các thú nhân vẫn chưa gia nhập vào bộ lạc Tà thần đều ở đây.
Lúc bước vào căn nhà đặc biệt này, các giống cái Bích Ngư cũng như bao người mới lần đầu thấy nhà, bước nhẹ, nói khẽ cứ sợ âm thanh mình tạo ra gây ảnh hưởng cho công trình xinh đẹp này. Nền gạch bóng loáng mát mẻ, bằng phẳng khiến đôi chân trần yếu ớt của họ không bị đau, còn đem lại cảm giác mát lạnh như đi trên nước. Tường nhà và mọi thứ đều cực kỳ tinh xảo, đẹp còn hơn các hang động dưới nước.
"Đẹp quá, đây là hang động của các thú nhân Tà thần sao? Là do họ tạo ra à?"
Uyển hỏi. Hình dáng nơi này không thể do thiên nhiên tạo thành được, nó rất cầu kỳ, không có bàn tay thú nhân can thiệp tuyệt đối không tạo ra được.
Ngọc cười giải thích:
"Đây được gọi là nhà, do thú nhân Tà thần sáng tạo ra, mùa nào cũng ở được, có rất nhiều chức năng, như phòng bếp, phòng khách, phòng ngủ, sân phơi, vườn rau, thậm chí cả hồ nước."
Nghe cô miêu tả, các giống cái không tin lắm, bởi căn nhà này trông khá đơn sơ. Ngọc bèn nói nhỏ với họ:
"Ngôi nhà này của các thú nhân già không gia nhập bộ lạc nên xây rất đơn giản, chờ có dịp tôi dẫn mọi người qua nhà tôi chơi, chỉ cho mọi người phòng khách, phòng ngủ là như nào, tuyệt lắm!"
"Cô có được một nhà riêng luôn sao?"
Uyển sửng sốt.
Ngọc gật đầu khoe khoang:
"Mỗi thú nhân Tà thần đều sở hữu một căn nhà, nếu như lập gia đình thì hai vợ chồng và con cái sẽ xây một căn lớn hơn."
Các giống cái như không tin vào tai mình, bộ lạc Tà thần này quá xa hoa! Đã vậy một ngôi nhà đẹp như này, họ cũng không tiếc mà dành cho nhóm thú nhân già vốn thuộc vào lớp thú nhân vô tác dụng, đã thế còn không gia nhập bộ lạc của bọn họ. Thú nhân Tà thần quá hào phóng!
Họ cũng ước ao có được một căn nhà như Ngọc, đáng tiếc họ không thể bỏ bộ lạc của mình dễ dàng để theo thú nhân Tà thần, hơn nữa giữa hai bên còn có hiềm khích không nhỏ, việc sống hòa hợp với nhau là điều không thể.
Lúc này Uyển lên tiếng hỏi về bộ đồ trên người Ngọc, cô đưa tay chạm vào nó:
"Đây là loại da thú gì vậy? Trơn và rất mềm, còn mềm hơn cả rong biển."
Giống cái Bích Ngư thường dùng các sợi rong biển làm váy che thân khi hóa về hình người, họ từng nhìn thấy các thú nhân trên cạn, nên biết được thú nhân dùng da thú làm quần áo, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy một loại da thú nào mỏng nhẹ và có màu sắc xinh đẹp như thế này, còn cả kiểu dáng nữa, gần như bao kín toàn thân chỉ để lộ phần cánh tay và lòng bàn chân.
Ngọc hớn hở đáp:
"Đây không phải da thú, đây là vải dùng để may quần áo, mặc lên người rất thoải mái."
"Vải, có loại da thú như thế ư?"
Ngọc bất lực, đã nói là không phải da thú mà họ vẫn cứ liên hệ đến da thú.
Uyển ghé sát vào tai Ngọc nói nhỏ:
"Cô có thể cho tôi một ít được không, váy rong mặc trên cạn sẽ không bền."
Rong ưa nước, lên bờ lâu sẽ khô, nên chỉ có thể dùng được vài ngày.
Ngọc khó xử:
"Chuyện này tôi phải hỏi ý tộc trưởng và Thái Linh cái đã."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền