Chương 157: Đêm trăng thứ hai
Ống khói nhà bếp bay lên làn sương xám. Bên ngoài kia đất trời một mớ hỗn độn, nhưng nơi này vẫn là chốn bình yên.
Ưng Phan vội vã về nhà. Mấy ngày nay vì bận sắp xếp xây dựng lại những ngôi nhà hư nát trong bộ lạc, hắn vẫn chưa dùng bữa cơm đàng hoàng nào với Thái Linh, còn cả việc kiểm tra xem cô có còn là cô hay không nữa.
Nghĩ tới đây hắn bước nhanh vào nhà, mùi hương thức ăn bay lượn khắp nơi. Ưng Phan dễ dàng đoán ra các món ăn hôm nay thông qua mùi hương trong không khí. Thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua, cùng rau xào đây là những món chỉ có Thái Linh của hắn mới có thể làm được, xem ra cô vẫn là cô.
Hắn tựa vào cửa bếp nhìn người con gái có vóc dáng nhỏ nhắn đang tập trung thử thức ăn, nếu món nào đó được nêm gia vị ưng ý, cô sẽ gật đầu, món nào không vừa ý liền lắc đầu tặc lưỡi ra chiều khó chịu. Những biểu cảm và thói quen này có thể Thái Linh không biết, nhưng Ưng Phan thì nắm rất rõ, hắn hiểu cô còn hơn cả chính bản thân mình.
Hắn bước nhẹ đến phía sau người bạn đời, ôm lấy eo cô làm Thái Linh giật mình.
"Ái, anh về khi nào vậy, sao đi không phát ra tiếng, suýt nữa thì em làm đổ canh lên người anh rồi!"
Thái Linh quở trách, trên tay cô đang cầm một muỗng gỗ chứa đầy nước canh nóng.
Ưng Phan tựa cằm vào vai cô, đôi môi nam tính hôn lên cổ cô, hỏi:
"Hôm nay em nấu canh gì vậy?"
Thái Linh đã quen với cử chỉ thân mật này của hắn, bật cười đưa muỗng canh mà cô đã thử qua một ngụm tới môi hắn.
"Anh thử xem."
Nhìn nước canh trắng đục trong muỗng, Ưng Phan không ngại mở miệng uống cạn.
"Là canh xương hầm, thơm quá!"
Thái Linh dùng khủy tay thụi vào bụng hắn một cái thật nhẹ:
"Buông em ra nào, cần phải thêm chút muối cho canh, làm xong chúng ta ăn luôn, trời sắp tối rồi."
Ưng Phan khi này mới buông cô ra, hắn nhanh tay phụ vợ đưa dụng cụ ra bàn ăn, sau đó là các món ăn. Chỉ có hai người nhưng lượng thức ăn trên bàn nhiều đến nỗi mười người ăn vẫn đủ, Thái Linh luôn nấu nhiều như thế, do sức ăn của Ưng Phan rất khỏe.
Trong bữa cơm Thái Linh có hỏi về nhóm giống cái Bích Ngư.
"Bọn họ sao rồi?"
Ưng Phan khó chịu nhăn nhó nói:
"Anh không muốn quan tâm, em đừng nhắc tới bọn họ làm gì?"
Biết chồng mình từng ăn khổ trong tay bọn họ, còn suýt nữa sinh con đẻ cái với một giống cái Bích Ngư, Thái Linh buồn cười, gắp cho bạn đời một phần sườn xào chua ngọt, khuyên nhủ:
"Chuyện qua rồi cho qua đi, nếu nhìn thấy gái trị ở họ thì cứ dùng, không cũng đừng lấy mạng họ, nếu đổ máu quá nhiều trên vùng đất của chúng ta, em chỉ e sau này không được bình an."
Ưng Phan gật đầu:
"Anh biết rồi, em mau ăn đi. Hôm nay em thấy ổn chứ?"
Thái linh hiểu Ưng phan đang hỏi về điều gì, cô gật đầu:
"Tạm thời vẫn không thấy dấu hiệu bất thường nào."
Ưng Phan nhìn cô chăm chú, ánh mắt tràn đầy yêu thương:
"Anh hy vọng cô ta hiểu được, nơi này không ai chào đón cô ta cả, tốt nhất cô ta nên đi đầu thai, đừng quay lại làm gì."
Thái Linh cũng mong được như vậy, nếu Thái Linh Miêu Điểu có quay lại và giành lấy cơ thể này, cô cũng đành chịu, đơn giản vì đây là cơ thể của cô ta, nhưng cô cũng là con người, nên có lòng tham, ở nơi này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền