ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 159: Trống và cờ

Rừng chết là một nỗi ám ảnh với các thú nhân bộ lạc. Từ khi đặt chân vào nơi này, bất kỳ ai cũng nâng cao tinh thần cảnh giác, nhìn ngó khắp nơi, không dám dừng lại ở một chỗ quá lâu vì e sợ thú dữ tập kích.

Nhưng đã qua hai ngày, trên đường đi của họ không có một con thú lớn nào xuất hiện, đa số là động vật nhỏ. Ngày đầu tiên họ vẫn còn tìm đủ thức ăn cho hơn ngàn thú nhân, nhưng sang ngày thứ hai nguồn thức ăn dần ít đi. Các con thú nhỏ thấy có nhiều thú nhân xuất hiện liền nối đuôi nhau bỏ chạy, hoặc trốn đi thật xa, điều này càng khiến việc tìm kiếm thức ăn trở nên khó khăn hơn.

Hiện tượng này tưởng chừng may mắn không ngờ lại là một tai họa. Điều may mắn duy nhất chính là mỗi đêm ánh sáng trắng kỳ lạ kia đều xuất hiện, nhờ vậy họ không bị đi lạc, nếu không thời gian kéo dài thêm sẽ dẫn đến nguy cơ khan hiếm thức ăn mà chết.

Vào ngày thứ ba, cuối cùng họ cũng đến gần nơi có ánh sáng trắng. Cùng lúc ấy, một thú nhân Tà thần đi tuần tra phát hiện ra trong rừng có động tĩnh lớn. Hắn nhẹ nhàng lại gần, vô cùng kinh ngạc lẫn hoảng sợ khi phát hiện ra rất nhiều thú nhân đang tiến về phía bộ lạc, số lượng này gấp nhiều lần số lượng thú nhân Tà thần đang có. Hắn lập tức quay về báo cáo.

Vậy là điều Ưng Phan lo lắng đã tới.

"Chúng ta nên làm gì đây tộc trưởng?"

Một số thú nhân hướng ánh mắt về phía Ưng Phan chờ chỉ thị từ hắn.

Ưng Phan im lặng, nhìn con dao được làm từ sắt vô cùng sắc bén trên tay. Hiện giờ lực lượng giữa hai bên chênh lệch lớn nhưng nếu có đánh nhau Tà thần chưa chắc đã thua bởi vũ khí của họ mạnh hơn, sắc bén hơn, đặc biệt là cung tên, nếu tận dụng tốt một tiểu thú nhân cũng có thể hạ gục một thú nhân to lớn, chỉ là hắn không thích máu nhuốm bẩn nơi này.

"Trước mắt cứ quan sát tình hình, chờ xem nhóm thú nhân kia đến đây làm gì, nếu bọn có ý tốt chúng ta sẽ giúp đỡ họ, thậm chí là chỉ họ những thứ cần thiết để xây dựng lại bộ lạc, nhưng nếu ngược lại..."

Ưng Phan im lặng nhìn mọi người.

Các thú nhân nín thở chờ hắn nói tiếp.

Ưng Phan thở dài cầm con dao nhỏ lên nói:

"Chúng ta sẽ phải chiến đấu để bảo vệ lãnh thổ của mình. Mọi người có sợ không?"

Các thú nhân nghe vậy liền đứng lên, đưa tay đặt lên ngực nói lớn.

"Không sợ, chúng tôi nguyện dùng mạng sống của mình để bảo vệ vùng đất này, đây là quê hương là nhà của chúng tôi."

Ưng Phan gật đầu:

"Đúng vậy, chúng ta phải cùng nhau bảo vệ nhà và quê hương của chính mình."

Hơn ai hết, thú nhân Tà thần và thú nhân Lạc loài hiểu nhà quan trọng như nào đối với họ, nếu không bảo vệ được nơi này họ sẽ chẳng còn chỗ nào để đi, việc đó đồng nghĩa với cái chết, nếu vậy thà bảo vệ quê hương, bảo vệ nhà, bảo vệ nơi này mà chết còn hơn.

"Còn chúng tôi nữa."

Lạc Nhật bước vào, theo sau là một số thú nhật Nhật Điểu.

Lạc Nhật tươi cười đi tới:

"Hiện tại lực lượng giữa chúng ta và họ chênh lệch, nhưng nếu đánh một trận chưa chắc chúng ta đã thua."

Lạc Nhật nhìn qua Thái Linh:

"Mỗi thành viên trong Tà thần, kể cả một chú ngựa không thể nói tiếng người đều có thể chiến đấu, thì những thú nhân ngoài kia sao có thể dễ dàng hạ gục được bộ lạc Tà thần."

Lạc Nhật liếc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip