Chương 160: Âm thanh của thần
Nhóm Vi sau hành trình dài băng qua bao nhiêu con suối, cùng những dãy đá nhấp nhô khó di chuyển, đến hoàng hôn ngày hôm nay đã nhìn thấy được phần đầu của tượng thần. Vị trí xây dựng bộ lạc Tà thần rất cao, trong khi đó bức tượng Tà thần núi còn được họ đặt cao hơn, đứng từ xa có thể trông thấy một phần đầu của bức tượng.
Ánh sáng hoàng hôn phủ lên bức tượng khiến màu vàng nhuốm một sắc vàng huyền ảo, từ xa nhìn tới tựa như thần đang đội ánh chiều tà canh giữ vùng đất này.
Khi nhìn thấy tượng thần tất cả đều hoảng hốt.
"Đó là gì vậy?"
"Vị kia là ai thế?'
"
Thần sao? Ngài ấy là thần sao?
"
Đây là lần đầu tiên các thú nhân nhìn thấy tượng thần, họ không thể nào phân biệt được đó là gì, là thần hay chỉ là một bức tượng được dựng lên để tôn thờ. Càng không có hiểu biết càng dễ dàng sợ hãi.
Vô số đôi chân từng được mệnh danh là thú nhân mạnh mẽ đang run lên, có nhiều người chịu không được quỳ sụp xuống đất, ánh mắt hướng về phía bức tượng rực rỡ ở phương xa hô lớn.
"
Đó là thần, chắc chắn chúng ta đang đi gần tới nơi ở của thần."
"Ngài thật đẹp!"
"Chói mắt nữa!
"
Các thú nhân thì hô vang, nhưng Vi lại sợ hãi, nếu Thần thật sự hạ thế, hay nơi đây là thế giới của thần, thì những chuyện cô ta gây ra ngài liệu có trách cứ cô ta hay không?
"
Y sư cảm ơn ngài, nếu không nhờ ngài chúng tôi sẽ không tới được thế giới của Thần, ngài quả nhiên là con của Thần, ngài giáng thế đến với chúng tôi và cứu rỗi chúng tôi!
"
Câu nói này vừa dứt, toàn bộ thú nhân đều quỳ xuống vái lạy cô ta.
Vi từ hoảng sợ bỗng bừng tỉnh.
Đúng vậy nếu thần trách cứ cô ta thì sẽ không để cô ta nhìn thấy ánh sáng dẫn tới nơi này, cho nên những việc làm của cô ta khi trước không là gì hết, đó chắc chắn cũng là ý chỉ của thần muốn cô ta tiêu diệt lũ tà ác, những kẻ cản trở cho danh ngài bừng sáng.
Đúng chính là như thế!
Cứ vậy Vi đã tìm thấy chân lý cho cuộc đời mình, và cô ta tin chắc rằng mình chính là con của Thần, ngài gửi mình tới thế gian này để cho thú nhân tôn thờ và hiểu hơn về vinh quang của người.
Vi ngẩng cao đầu, tự bản thân tẩy trắng cho chính mình, rồi hô hào mọi người: "
Đứng lên đi, chúng ta đi thôi, tối nay hãy tới dưới chân ngài và bái lạy, từ giờ chắc chắn chúng ta sẽ được sống trong sự bảo hộ của thần, không còn thứ gì có thể đe dọa chúng ta được nữa.
"
Các thú nhân hô hoán theo ả: "
Nếu được thần bảo hộ chắc chắn từ giờ chúng ta không cần phải sợ thứ gì hết!
"
Mang theo tâm lý đó, một dòng người đông nghịt từ từ tiến về phía bộ lạc Tà thần, nơi mà bọn họ cho rằng đó là thế giới của thần, là nơi sẽ cho họ cuộc sống hạnh phúc mãi về sau.
...
Cùng lúc ấy, trong bộ lạc Tà thần, chiếc trống đầu tiên đã ra đời, làm bằng gỗ và da thú. Ngoài ra lá cờ cũng được may xong, với hai sắc màu chính là màu vàng rực, ở giữa lá cờ may thêm hình tròn màu trắng.
Thái Linh giải thích với các thú nhân: "
Màu vàng tượng trưng cho mặt trời, cũng là màu của thần. Mặt trời thể hiện cho ngày mai tươi sáng, cho ánh sáng của sự thật. Còn màu trắng giống mặt trăng, đại diện cho tâm hồn của chúng ta luôn trong sạch và phát sáng. Ý nghĩa của lá cờ này chính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền