Chương 161: Một đêm khó ngủ
Thái Linh đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trăng vẫn rất tròn, ánh sáng trắng phủ khắp khu rừng, khung cảnh vô cùng bình yên, nhưng lòng cô thì không yên.
Bỗng một bàn tay vòng qua eo cô, thú nhân nhỏ giọng hỏi:
"Sao vậy em? Lo lắng à?"
Thái Linh thả lỏng toàn thân dựa vào người Ưng Phan, không hề che giấu bất an của mình:
"Ngày mai chắc chắn bọn họ sẽ tới nơi, khi ấy không biết chuyện gì sẽ xảy ra."
Ưng Phan cũng không đoán trước được, lòng hắn âm thầm cầu nguyện, mong thần giúp họ đừng để máu phải chảy.
Hắn hôn vào má bạn đời khuyên nhủ cô:
"Chuyện đó ngày mai mới tới, giờ cùng anh đi ngủ đi, ngủ thật ngon để ngày mai còn sức gặp những kẻ căm ghét chúng ta."
Thái Linh hôn lên môi bạn đời, nắm tay cùng hắn đi về phòng ngủ.
Không chỉ Ưng Phan và Thái Linh là mất ngủ, tất cả các thú nhân trong bộ lạc cũng đều mang tâm trạng bất an lo lắng. Nhiều người vẫn còn quỳ trước tượng thần để cầu nguyện.
Cùng lúc ấy, các thú nhân già bên ngoài bộ lạc sau khi biết chuyện cũng vô cùng lo lắng.
"Chúng ta nên làm gì đây?"
Một thú nhân già khác thở dài:
"Tôi hy vọng khi các thú nhân bộ lạc lúc nhìn thấy tượng thần và nhà, hãy bình tĩnh nghĩ lại, đừng vội hành động, hay buông lời sỉ nhục thú nhân Tà thần."
Một thú nhân khác cầm chặt gấu áo, đây là trang phục do các giống cái Tà thần may cho họ. Ông nói:
"Ngày mai nếu gặp tộc trưởng, mọi người cùng tôi khuyên nhủ ngài hãy bỏ xuống ý nghĩa xấu với thú nhân Tà thần và kết giao với họ."
Các thú nhân già khác tán đồng:
"Đó là ý hay, ngày mai chúng ta cùng ra gặp bọn họ, không cần phải khuyên tộc nhân khác cứ khuyên tộc mình trước."
Cứ thế các thú nhân già đã tìm thấy tiếng nói chung và quyết định giúp đỡ thú nhân Tà thần trong khả năng của họ.
Còn các giống cái Bích Ngư, họ không quan tâm, vẫn nằm trong chăn ngủ ngon như thường.
Dù có muốn hay không thì đêm cũng qua và ngày mới tới.
Khác với những ngày trước cứ việc ngủ tới khi tự thức, thì hôm nay tất cả người dân Tà thần đều dậy rất sớm, nấu một bữa thịnh soạn, mặc vào bộ đồ đẹp nhất, lấy ra cung tên của mình cẩn thận kiểm tra lại, cho ngựa chiến ăn thật no.
Đến khi mặt trời lên cao, tất cả các thú nhân đều đã vào tư thế sẵn sàng, kể cả một đứa nhỏ.
Tà Khuyết mặc một chiếc quần da thú bó sát, cùng áo ba lỗ màu vàng y hệt như lá cờ của bộ lạc bọn họ, đeo lên lưng bộ cung tên quen thuộc, dùng chiếc lược gỗ chải thật gọn mái tóc dài của mình, sau đó buộc lên.
Lúc trước vì cuộc sống khốn khổ nên cô bé rất gầy, da còn ngăm đen, nhưng kể từ khi đến nơi này mỗi ngày đều được ăn no ngủ ngon, Tà Khuyết mập dần, vóc dáng cao lên, nước da nhờ tỉ mỉ chăm sóc bằng xà bông trở nên trắng sáng mềm mịn, đặc biệt vết sẹo trên mặt cô bé đã biến mất, giờ đây Tà Khuyết đã biến thành một thiếu nữ xinh đẹp.
Cô ngồi xuống cẩn thận buộc chặt đôi giày da thú. Đây là mẫu giày ra đời khi các giống cái kiên trì nghiên cứu kết hợp da thú với một lợi nhựa dẻo màu đen.
Sau khi thắt xong đôi giày da thú cao tới bắp chân, Tà Khuyết mở cửa bước ra ngoài, mang theo khí thế mạnh mẽ mà không một tiểu thú nhân nào trên thế giới này có được.
Cô đến bên chú ngựa nhỏ của mình, gọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền