Chương 165: Thông não
"Tàn bạo quá!"
Phí không muốn nhìn cảnh tượng trước mắt, đau buồn nhắm mắt lại vừa thốt ra câu bi thương.
Đứng từ xa nhìn thấy cảnh này Ưng Phan nhíu mày. Các thú nhân từng có bộ lạc sững sờ, khi trước sau mỗi lần đi săn về có thú nhân bị thương nặng không thể cứu, y sư luôn nói với họ rằng, thú nhân ấy không thể cứu được nữa, hãy đưa họ về với thần thú.
Câu nói đó rất bình thường, họ cũng nghĩ điều đó là hiển nhiên, nhưng bây giờ sau khi có chữ, có được thêm kiến thức mới họ bỗng rùng mình sợ hãi với phương thức xử lý những thú nhân bị thương bằng cách đó, hành động này chẳng khác nào giết chết thú nhân cùng tộc khi họ đang sống, những thú nhân vốn có cơ hội sống sót lại bị chính tộc nhân của mình đẩy vào chỗ chết.
Thái Linh im lặng nhìn những gì đang xảy ra, chờ cho tới lúc Vi mang những thú nhân không bị thương đi thật xa, cô lên tiếng hỏi Ưng Phan:
"Anh tính thế nào, để họ chết ở đó ư?"
Ưng Phan thở dài:
"Vết thương do cung tên gây ra rất dễ chữa, không biết mấy thú nhân này còn muốn sống hay không?"
Đúng lúc đó, một thú nhân già thuộc tộc Kê Điểu vội vã chạy lên nói với Ưng Phan:
"Tộc trưởng ngài có thể để dược sư Thái Linh chữa trị cho các thú nhân trong tộc tôi không?"
Thái Linh nhìn ông ta bỗng nghĩ ra một cách, bèn nói:
"Ông hãy đi tới chỗ các thú nhân đó và nói với họ, chỉ cần bẻ phần đuôi của mũi tên, sau đó rút phần ghim vào thịt ra rồi tìm lá thuốc cầm máu băng bó lại, mấy ngày sau sẽ lành lặn như bình thường."
Thú nhân già vô cùng ngạc nhiên, lắp bắp hỏi:
"Sao dược sư lại chỉ cho tôi?"
Thái Linh bật cười:
"Cách chữa thương này rất đơn giản, Tà thần không cần phải giấu, dược sư của chúng tôi còn chữa được những bệnh nguy hiểm hơn thế. Ông mau đi đi, bảo họ làm nhanh lên tránh mất máu quá nhiều, khi ấy thì không cứu được nữa."
Thái Linh chỉ vào đứa trẻ được giống cái ôm khóc kia, nói:
"Xem tình hình đứa nhỏ, nếu quá nặng hãy bảo người phụ nữ đó mang nó lại đây. Nếu cô ta không muốn vậy thì thôi."
Nghe xong thú nhân già vội vàng cảm ơn lần nữa, rồi hấp tấp chạy đến chỗ các thú nhân hô hào:
"Mọi người có muốn cứu chính mình không, muốn cứu thì nghe tôi, tự bẻ đôi mũi tên ra, rút phần dính vào thịt ra sau đó tìm lá thuốc cầm máu bôi lên là được."
Các bộ lạc nơi đây không có y sư nên họ biết một số lá thuốc cơ bản, trong đó có lá thuốc cầm máu.
Các thú nhân nghe thú nhân già nói vậy rất hoang mang, họ vốn đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết nhưng thú nhân này lại chạy tới và hét ầm lên.
Thú nhân già thấy họ không hành động bèn nói:
"Mọi người để vậy sẽ chết, sao không thử theo cách tôi nói xem thế nào, biết đâu sẽ được sống."
Một thú nhân tức giận quát:
"Đó là cách của Tà thần đúng không?"
Thú nhân già bực mình, bây giờ là lúc nào rồi mà mấy thú nhân này còn phân biệt Tà thần với chả không.
"Đúng là của họ thì thế nào?"
Thú nhân kia tức tối gào lớn:
"Chính bọn họ đã gây ra vết thương này cho chúng ta, giờ lại bảo cho ông tới đây nói ra cách cứu chữa, đây là muốn bọn này chết nhanh hơn đúng không?"
Thú nhân già cười lớn:
"Bây giờ để vậy cũng chết, chữa cũng chết mấy người nhát gan thật vậy mà không dám thử!"
Lời này của ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền