Chương 166: Cứu đứa trẻ
Thái Linh vội vàng nhảy khỏi lưng ngựa, đỡ giống cái dậy:
"Đưa tôi xem nào."
Cô cẩn thận kiểm tra cho đứa bé, phát hiện thằng nhóc ngoài bị thương còn suy dinh dưỡng trầm trọng, nếu bây giờ rút mũi tên ra mà không được chăm sóc cẩn thận rất có thể nó sẽ chết.
Thái Linh nhìn giống cái hỏi cô ta:
"Cô muốn cứu con mình đúng không?"
Giống cái gật đầu. Cô ta phát hiện khi tiếp xúc gần với giống cái Tà thần này, sẽ ngửi được một mùi hương thơm thoang thoảng làm cho tinh thần thoải mái, một thú nhân có thể tỏa ra mùi hương tuyệt vời như này mà là thú nhân ô uế, kẻ có thể hủy diệt cả một vùng đất sao.
Thật là phi lý!
Thái Linh nói tiếp:
"Vậy thì mang đứa bé theo tôi."
Giống cái ôm con trai đến trước mặt các thú nhân Tà thần, cơ thể cô run lẩy bẩy có vẻ rất sợ, nhưng vì con trai cô cố lấy can đảm, ngước mắt lên nói:
"Mọi người có thể cứu nói không? Chỉ cần cứu được con trai thì muốn tôi làm gì cũng được!"
Nói dứt câu cô ta quỳ xuống ôm chặt đứa trẻ khóc nức nở.
Thái Linh đứng lên giao Bái Xẻo cho Ưng Phan, mang giống cái kia đi về phía bộ lạc.
Giống cái vội vã ôm con trai chạy theo Thái Linh tiến vào bộ lạc. Khi này cô ta đi qua bức tượng thần, đứng từ xa tượng thần đã đủ sáng chói và uy nghiêm khiến kẻ khác muốn bái lạy, giờ lại gần càng khiến cô ta thêm sùng bái, đôi chân run run bất giác muốn quỳ xuống.
"Vào đây đi."
Tiếng Thái Linh vang lên khiến cho tinh thần giống cái tỉnh táo lại, cô ta vội bế đứa bé chạy vào trong.
Thái Linh chỉ vào một chiếc bàn gỗ:
"Tạm thời đặt thằng bé ở đó."
Bà Bà đã biết chuyện mang theo thuốc sang.
Thấy Bà Bà Thái Linh dặn:
"Bà về nấu một bát cháo loãng, chờ thằng bé tỉnh lại cho nó ăn ngay, đứa trẻ này bị suy dinh dưỡng trầm trọng, nếu không cho ăn uống đàng hoàng chỉ e dù có rút mũi tên ra nó cũng sẽ gặp nguy hiểm."
Bà Bà liền chạy đi.
Thái Linh cẩn thận rút mũi tên ra khỏi người cậu bé, rồi băng bó lại. Trong quá trình chữa thương dù đã hôn mê đứa trẻ vẫn rên lên đầy đau đớn.
Thái Linh nhớ tới hành động của Vi liền rùng mình, cô ta đủ tàn nhẫn khi kéo một đứa trẻ ra để chặn tên.
Thái Linh cởi toàn bộ da thú trên người cậu bé xuống, tay chạm vào da thịt nhóc liền biết cậu bé bị sốt.
Cô nói với giống cái:
"Cô chạy vào căn nhà gần tượng thần, nói với Bà Bà tôi cần chút nước ấm và khăn sạch để lau người cho cậu bé."
Giống cái theo hướng dẫn của cô đi ra ngoài, lúc bước qua bức tượng cô không dám chạy nhanh mà di chuyển từ tốn. Lúc vào nhà Bà Bà, cô không dám bước vào chỉ dựa theo cái tên mà Thái Linh kêu, lớn tiếng gọi: "Bà Bà."
Bên trong vang lên tiếng đáp lại:
"Vào đây đi."
Nghe vậy giống cái mới dám bước vào, bàn chân bẩn thỉu của cô ta nhanh chóng để lại vết trên nền gạch trắng, cô hoảng hốt không biết có nên đi tiếp hay không, nhưng vì mạng sống con trai, cô cắn răng đi vào căn phòng có tiếng nói.
"Bà Bà, y sư kia bảo bà nấu cho cô ấy nước nóng."
Bà Bà quay lại nhắc giống cái:
"Nơi đây không có y sư, chỉ có dược sư."
Cô ta vội vàng gật đầu.
Bà Bà nấu nước mang theo vải sạch đi qua chỗ Thái Linh. Thái Linh cẩn thận lau chùi cơ thể cho cậu bé.
Bà Bà nói với cô: "Để
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền