Chương 167: Cưỡng ép chữa thương
Bên ngoài chiến trường, sau khi Thái Linh rời đi, Ưng Phan liền cử một số thú nhân ở lại canh chừng, còn hắn và những người còn lại quay về bộ lạc.
Tà Khuyết đi bên cạnh Thạch Phi, thấy hắn cứ ủ rũ bèn hỏi:
"Sao trông cậu buồn thế?"
Thạch Phi nhìn lên trời than thở:
"Cứ tưởng hôm nay tớ có thể dùng đến đội quân của mình, đáng tiếc cung tên của chúng ta quá mạnh, kẻ địch thì yếu nên không thể để bọn chúng ra trận."
Tà Khuyết giật mình hét lớn:
"Cậu nói cái gì, cậu có một đội quân?"
Thấy mọi người vì tiếng hét của cô mà nhìn lại đây, Thạch Phi vội bịt miệng Tà Khuyết:
"Bé bé cái miệng thôi."
Tà Khuyết gật đầu, khi này Thạch Phi mới buông tay.
Tà Khuyết cẩn thận hỏi:
"Đội quân cậu nuôi ở đâu?"
Thạch Phi thấy các thú nhân không nhìn qua đây nữa mới nói:
"Tớ nuôi một đàn quạ đen."
Hai mắt Tà Khuyết sáng lên:
"Mang tớ đi xem chút được không?"
Thạch Phi đồng ý, bọn họ tách đoàn chạy đi, hướng đó ngược lại với chiến trường nên các thú nhân lớn tuổi không quan tâm.
Thạch Phi mang Tà Khuyết vào một hang động lớn. Ngay khi vừa vào trong, vô số con quạ màu đen bay ra, vây quanh Thạch Phi kêu lên đầy vui sướng.
Thạch Phi chỉ vào Tà Khuyết nói với bọn nó:
"Đây là bạn tao."
Quác.
Lũ quạ kêu lên.
Tà Khuyết không thể tin được Thạch Phi có thể huấn luyện bọn này, cô hỏi:
"Cậu chắc là chúng chiến đấu được?"
"Đương nhiên." Thạch Phi hơi buồn.
"Đáng tiếc trận này ngắn quá nên không để chúng ra trận được."
Tà Khuyết cười lớn nói:
"Cậu giỏi lắm, yên tâm trận này chưa đánh chắc chắn có trận khác."
Giờ Tà Khuyết mới hiểu câu nói khi hai người gặp nhau ban sáng là có ý gì. Rõ ràng, thú nhân của bộ lạc không đông, nhưng nếu kết hợp với vũ khí lợi hại thêm cả đoàn quân động vật này nữa, thì dù bên kia có vạn thú nhân bọn họ cũng không sợ.
Cùng lúc đó, ở nơi các thú nhân bị thương, thú nhân già ra sức khuyên nhủ nhưng vẫn không có thú nhân nào muốn chữa trị. Ông bất lực đi lại chỗ thú nhân thuộc tộc mình, không một lời dư thừa xách cổ hắn lên, cầm vào mũi tên làm hắn đau đến mức gào lên như heo bị chọc tiết.
Ông vừa cầm mũi tên vừa kéo hắn tiến thẳng về phía các thú nhân già đang đứng trông mong.
Các thú nhân khác muốn ngăn cản, nhưng sợ hại đến thú nhân đang bị ông giữ, nên chỉ đành bất lực nhìn theo.
Lúc ông đi tới, các thú nhân già hoảng hốt, nhưng ông không giải thích gì, chỉ bảo:
"Mau chạy tới chỗ dược sư Thái Linh xin thuốc cầm máu về đây."
"Ông điên hả, mau thả tôi ra!"
Thú nhân bị kéo về gào thét.
Mấy thú nhân già thấy trạng thái của hắn liền nói.
"Còn khỏe gớm, như này mà để chết thì uổng quá!"
Thú nhân đó lúc này cũng mới ý thức được bản thân hình như không tệ như hắn tưởng. Lúc nãy ở cùng các thú nhân bị thương khác, tâm trạng ai cũng tệ nên hắn cũng xuống tinh thần theo, thành ra cảm giác vết thương rất nặng, cách cái chết không còn bao xa.
Nhân lúc thú nhân không để ý, các thú nhân già nhìn nhau, ăn ý giữ chặt hắn. Một thú nhân khác nhanh tay bẻ mũi tên rồi rút ra.
"Á! Các ông làm gì vậy?"
Lúc này thú nhân già đi xin thuốc vừa chạy về, thấy vậy liền nhét đống thuốc cầm máu vào vết thương của hắn. Nhanh như chớp, một miếng vải được quấn qua vết thương, cứ thế hắn đã được chữa trị.
Làm xong, các thú nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền