Chương 177: Thái Linh thay đổi
Sau một hồi thương thảo, các thú nhân quyết định đi theo Bạch tới bộ lạc Tà thần. Ngay khi nhận được tin Thái Linh đồng ý gặp mặt kèm với đó là yêu cầu họ phải quỳ xuống xin lỗi các thú nhân, họ có hơi chần chừ. Nhưng hiện tại họ không thể cứ ở ngoài rừng như thế này, mùa hè và mùa xuân thì được, nhưng đến mùa đông hay mùa mưa mà không có hang động e là khó sống. Bây giờ ngoài cách đi tới cầu xin Thái Linh tha thứ sau đó xin cô ta giúp đỡ ra thì họ chẳng còn cách nào hay hơn.
Mật Tâm không vui, hàm răng nghiến chặt, miệng lẩm bẩm chửi bới Thái Linh:
"Con nhỏ đó, dám ra yêu cầu đó, đồ khốn!"
Nhưng trước mặt Bạch cô ta không dám làm gì, chỉ có thể tỏ ra ngoan ngoãn.
Cùng lúc ấy, Thái Linh đang chọn cho mình một bộ cách lộng lẫy nhất, vuốt mái tóc dài nhìn ra bên ngoài. Cô ta háo hức khi nghĩ tới biểu cảm của các thú nhân trong tộc Miêu Điểu sẽ bày ra khi gặp lại, sau đó họ sẽ quỳ xuống trước mặt cô, khóc lóc cầu xin tha thứ... càng nghĩ Thái Linh càng sướng, đến mức muốn cười phá lên.
Ưng Phan bước vào phòng vừa hay bắt gặp khoảnh khắc khuôn mặt Thái Linh nở nụ cười như thể sắp đạt được mục đích xấu xa nào đó, nụ cười này trông không giống Thái Linh mà hắn biết.
Nghĩ tới đây Ưng Phan chợt khựng người lại, nhớ tới chuyện linh hồn Thái Linh Miêu Điểu chưa từng rời khỏi cơ thể. Nếu là Thái Linh cô chắc chắn không quan tâm tới bộ lạc Miêu Điểu cũng như các thú nhân đến từ bên kia hồ lớn, cũng không ép người khác phải quỳ xuống xin lỗi, kẻ nói ra được lời này chỉ có thể là...
Ưng Phan chao đảo, tay nắm chặt khung cửa như muốn bóp nát, ánh mắt nhìn về phía Thái Linh như mang theo lưỡi kéo muốn cắt lớp da đó ra xem thử bên trong là linh hồn của ai.
Cuối cùng Thái Linh cũng phát hiện ra sự hiện diện của Ưng Phan, cô ta vội vàng thu lại cảm xúc nhìn về phía hắn nở nụ cười vô hại: "Anh."
Ưng Phan nhìn cô ta, từ từ điều chỉnh lại cảm xúc.
Thái Linh đi lại chỗ hắn, khoác tay vào cánh tay hắn nũng nịu:
"Anh thấy bộ quần áo này thế nào?"
Thái Linh rất hiếm khi hỏi điều này, bởi mỗi bộ trang phục cô mặc đều do chính cô chọn, cô hiểu nó hợp với mình và luôn tự tin về điều đó.
Ưng Phan gật đầu đáp có lệ, sau đó hỏi:
"Kế hoạch mùa đông em đã suy nghĩ xong chưa?"
Nghe câu hỏi Thái Linh khựng người lại, nụ cười trên môi biến mất, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn trực diện Ưng Phan, ấp úng đáp:
"Cái đó em, em còn chưa nghĩ ra nữa..."
Bất ngờ lúc này có tiếng của Bạch vọng vào từ bên ngoài:
"Thái Linh, tộc trưởng tôi đưa người tới rồi."
Thái Linh vội vàng bỏ tay Ưng Phan ra, cười nói:
"Em đi giải quyết chuyện của tộc em cái đã, có gì chúng ta nói chuyện sau nhé."
Nói rồi cô ta chạy đi mất.
Ưng Phan nhìn theo bóng lưng Thái Linh, hai tay siết thành đấm, ánh mắt đỏ ngầu như thể muốn nghiền chết ai đó.
Cô ta vừa nói là 'tộc em' ha, đây chính là con ả giống cái nhát gan đó.
"Khốn nạn!" Hắn kiềm không được đấm vào thành cửa.
Hiện tại hắn không thể làm gì Thái Linh vì rất có thể bên trong thân xác đó còn linh hồn của người con gái mà hắn yêu. Ưng Phan vội vã chạy về phía nhà Bà Bà nói cho bà biết chuyện Thái Linh đã biến mất.
"Cháu nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền