Chương 178: Tự ý quyết định
Ánh mắt Thái Linh nhìn Mật Tâm đang quỳ dưới đất, nhớ lại những chuyện khi trước, lúc đó chính Mật Tâm đã đẩy cô vào đường chết. Nếu đêm đó Mật Tâm nói giúp một câu, dù chuyện thế nào hôm nay cô cũng sẽ ra tay giúp đỡ mà không đòi hỏi gì, đáng tiếc kẻ này đã hại cô, nên không thể dễ dàng để Mật Tâm được như ý.
Mật Tâm nhìn khuôn mặt của Thái Linh, vết sẹo làm cô ta xấu hổ năm xưa đã biến mất, tay chân què quặt được chữa lành.
Tại sao cô ta có thể có được may mắn như vậy, còn bản thân mình thì phải chịu cảnh mất một tay, nửa khuôn mặt bị hủy!
Cô ta không cam tâm, cô ta muốn được như Thái Linh, có lại khuôn mặt xinh đẹp, tay chân lành lặn, khoác lên mình bộ quần áo đẹp đẽ ở trong những công trình tuyệt vời kia.
Mật Tâm nghe vậy liền nhớ đến chuyện năm xưa, thay vì hối hận, Mật Tâm lại hận khi đó sao không bảo y sư giết chết cô ta luôn, nhưng chuyện đã rồi có hối cũng không được, chỉ còn cách này.
"Thế nào bạn thân, cô đã từng hãm hại tôi đến mức tôi sống không bằng chết, vậy mà hôm nay bảo cô hôn chân làm người hầu cho tôi cô liền không chịu được sao?"
Thái Linh nói.
Mật Tâm nhìn bàn chân của Thái Linh, nơi đó có một vật che chắn rất lạ.
Trông thấy ánh mắt hiếu kỳ của Mật Tâm khi nhìn chân mình, Thái Linh nâng chân khoe đôi dép đang mang:
"Cô yên tâm đi, chân của tôi rất sạch sẽ, ngày nào cũng mang dép, đất còn không dẫm phản huống chi là ba cái thứ bẩn thỉu, nên cứ việc hôn. Chân tôi có khi còn sạch hơn mặt cô bây giờ đó!"
Mật Tâm bị chọc tức, nhưng giờ vì khuôn mặt vì giấc mơ có được một cuộc sống tốt đẹp, cô ta nguyện ý chịu đựng tất cả, nhét oán hận vào sâu trong lòng, chờ thời cơ thích hợp nhất định sẽ cho Thái Linh đẹp mặt, tốt nhất là lần nữa rạch mặt Thái Linh, chặt tay chặt chân cô ta để cô ta không còn mang dép được nữa, mỗi ngày đều phải bò dưới đất như y sư Tuần Điểu... càng nghĩ Mật Tâm càng vui, nhờ vậy cô ta mới có thể mở lời được.
"Nếu tôi làm theo cô, cô có thể giúp tôi chữa vết thương trên mặt không?"
Thái Linh nhìn khuôn mặt đầy vết sẹo của Mật Tâm, vết sẹo này có lẽ xà bông chữa được, không cần phải dùng đến thảo dược.
"Được, chỉ cần cô hầu hạ tôi thật tốt, làm tôi hài lòng tôi sẽ cho cô phương thức chữa vết sẹo trên mặt để cô sớm ngày lấy lại dung nhan vốn có."
Thái Linh sảng khoái đồng ý.
Thái Linh nhìn cánh tay bị cụt của Mật Tâm lắc đầu tiếc nuối:
"Đáng tiếc, cánh tay của cô đã bị người ta chặt mất nếu không tôi có thể giúp cô phục hồi rồi."
Thái Linh tặc lưỡi:
"Đáng tiếc, quá đáng tiếc!"
Mật Tâm hận nhất là cánh tay này, nếu không phải Vi bảo chặt có khả năng vẫn còn có thể cứu, may mà Vi đã bị Tà thần bắt đi, nếu không cô nhất định bắt ả phải đền lại cánh tay này.
Mật Tâm ghé lại gần chân Thái Linh, hôn lên mu bàn chân cô ta thành kính nói:
"Từ nay tớ sẽ làm trâu làm ngựa cho cậu, chỉ cần là cậu muốn dù nơi đó nguy hiểm như nào tớ cũng sẽ không nề hà."
Nghe vậy Thái Linh cười lớn, nỗi uất ức trong lòng cuối cùng cũng tiêu tan, giờ đây cô ta cảm thấy Mật Tâm dễ thương hơn rồi, từ nay họ lại có thể làm bạn thân cận bên cạnh nhau, hơn nữa với lời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền