Chương 181: Ưng Phan thay đổi
Lúc ra tới cổng, Bà Bà bất ngờ gặp được Ưng Phan.
"Cháu về rồi."
Bà Bà lên tiếng.
Ưng Phan nhìn bà, hỏi:
"Bà tới đây xác nhận xem cô ta là ai sao?"
Bà Bà gật đầu:
"Chỉ muốn nhìn một chút, hy vọng cháu đoán sai, nhưng không ngờ..."
Bà Bà thở dài.
Ưng Phan cũng hy vọng mình đoán sai, đáng tiếc sự thật bày ra trước mắt dù không muốn tin cũng phải tin.
"À đúng rồi, bà đã nhận được một thị kiến, muốn cứu Thái Linh chúng ta cần phải làm một việc."
Hai mắt Ưng Phan sáng lên.
Bà Bà nhìn vào trong nhà cảm thấy nói chuyện ở đây không an toàn, liền mang theo Ưng Phan đi về nhà mình.
Trong nhà, sau khi Bà Bà đi, Thái Linh thở phào tiếp tục chọn quần áo.
Mật Tâm khi này mới lên tiếng hỏi:
"Cậu cho tớ ở lại đây thật ư?"
Thái Linh quay qua nhìn cô ta cao ngạo nói:
"Ừ, căn nhà này là nơi tốt nhất bộ lạc, được ở đây là vinh hạnh lớn lắm đó."
Thái Linh buông quần áo trên tay xuống vuốt ve nệm giường màu trắng.
Thái Linh dị giới rất thích dùng ga giường màu trắng, chăn cũng màu trắng, dù nó nhanh bẩn nhưng chỉ cần siêng giặt thì dùng rất ổn.
Thái Linh thích thú nói với Mật Tâm:
"Đây là giường của tớ và tộc trưởng Tà thần Ưng Phan, mỗi đêm ngủ trên đây đắp chăn ấm rất thích, cậu có muốn một cái giường như này không?"
Mật Tâm thích mọi thứ trong căn phòng này, giờ nghe Thái Linh nói vậy cô ta tưởng Thái Linh cũng sẽ cho mình một căn phòng thế này, hai mắt sáng lên hưng phấn nói:
"Cậu sẽ cho tớ ở trong một căn phòng như này sao?"
Thái Linh đứng lên, đi tới vung tay tát vào mặt Mật Tâm.
Cô ta đang cười liền ăn một cái tát muốn lệch hàm, bàng hoàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thái Linh xoa tay nói:
"Cậu chỉ là kẻ hầu, kẻ hầu thì nên nằm trên mặt đất mà ngủ lấy đâu ra tư cách ngủ trên giường. Giường chỉ dành cho những thú nhân cao quý, còn như chiếc giường và mọi thứ trong căn phòng này thì chỉ có thể dành cho bạn đời của tộc trưởng Tà thần thôi, cậu muốn có trừ khi trở thành vợ của một tộc trưởng. Ha ha."
Sắc mặt Mật Tâm tái đi vì tức, nghiến răng cắn môi tới bật máu mà không hay, cơ thể vì cố kìm nén tức giận mà run lên, đôi mắt nhìn về phía Thái Linh đầy ắp hận thù.
Cùng lúc ấy, Bà Bà cố gắng tỏ ra bình thường như không có chuyện gì, nhìn về phía Mật Tâm hỏi:
"Cô ta là ai?"
Thái Linh không hề để Bà Bà vào mắt, khi nghe nhắc tới Mật Tâm liền khoe khoang:
"Hồi còn sống trong bộ lạc Miêu Điểu cô ta là bạn của cháu, bây giờ đến đây xin lỗi cháu, cháu tha thứ và muốn nhận cô ta làm người hầu."
Bà Bà nhíu mày:
"Vậy cháu tính để cô ta ở đâu?"
Thái Linh trầm tư một lát rồi nói:
"Chắc là để cô ta sống ở đây luôn, người hầu thì lúc nào cũng phải đi theo chủ nhân đúng không ạ?"
Bà Bà quan sát Mật Tâm, khuôn mặt bị hủy hoại nặng nề, nhưng chỉ cần dùng xà bông của bộ lạc Tà thần có thể chữa khỏi, một cách tay bị chặt đứt. Vẻ bề ngoài không ưa nhìn lắm, tính cách thì có vẻ âm trầm.
Bà không thích Mật Tâm, nhưng cũng không ngăn cản Thái Linh đến gần cô ta, vì dù có muốn thì cũng không được, bởi bây giờ bà có nói gì Thái Linh cũng không nghe.
Thấy Bà Bà cứ nhìn Mật Tâm mãi, Thái Linh sợ bà đưa ra ý kiến phá hỏng chuyện của mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền