Chương 182: Cướp mọi thứ của Thái Linh
Thái Linh vội vàng chạy tới nắm lấy tay Ưng Phan kéo nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Mật Tâm đầy cảnh cáo:
"Ưng Phan cô ấy không sao đâu."
Ưng Phan:
"Vậy thì tốt."
Rồi hắn quay qua Thái Linh trách cô:
"Em là bạn đời của ta, cũng là một trong những người lãnh đạo của tộc Tà thần, sao có thể động tay động chân với người khác như thế hả?"
Bị Ưng Phan trách mắng Thái Linh bàng hoàng, một cảm giác uất ức bùng lên, cô ta giận dỗi đánh vào ngực Ưng Phan quát:
"Anh dám mắng em, tại sao anh lại mắng em, chẳng phải anh yêu em lắm sao?"
Ưng Phan thờ ơ nhìn cô ta, đáp lại một cách lạnh nhạt:
"Anh yêu em, nhưng không có nghĩa anh dung túng cho việc em làm. Tối rồi mau vào nấu cơm đi."
Thái Linh đứng phía sau giậm chân mắng:
"Em không nấu, anh muốn ăn thì tự đi mà nấu!"
Ưng Phan dừng lại, không nhìn cô ta nói:
"Nếu thế thì từ nay không cần ăn cơm chung với ta nữa."
Lời nói vô tình, giọng nói lạnh nhạt, thái độ thờ ơ của Ưng Phan là thứ mà trước kia lúc cô đang trốn bên trong Thái Linh dị giới chưa từng nhìn thấy.
Ưng Phan khi trước chẳng phải rất chiều Thái Linh sao? Còn tranh nấu cơm sợ cô ta bị bỏng, sợ cô ta mệt mỏi, nếu Thái Linh tỏ thái độ không tốt với ai đó, hắn chẳng phải sẵn sàng trừng trị kẻ đó vì cô ta ư? Tại sao bây giờ lại hành động như thế, chẳng lẽ hắn phát hiện ra điều gì?
Nghĩ tới đây Thái Linh lo lắng đến mức đổ mồ hôi.
Cùng lúc ấy, Mật Tâm đứng bên cạnh quan sát cô ta nãy giờ, trông thấy biểu cảm cô ta thay đổi liên tục, đặc biệt đau khổ, lòng Mật Tâm vui như nở hoa. Kẻ này khi trước đã không bằng cô thì bây giờ cũng không thể nào đứng trên đầu cô được, nhất định cô sẽ kéo Thái Linh xuống và chà đạp cô ta như hồi xưa.
Mật Tâm chạm lên mặt mình, vẫn còn vết sẹo, trước tiên cô phải xóa vết sẹo đi đã, lúc ấy muốn quyến rũ người khác cũng dễ hơn.
Ngay sau đó, giọng Mật Tâm vang lên làm Thái Linh giật mình, khi này cô ta mới nhớ ra vẫn còn một người đứng trong phòng mình.
"Thái Linh cậu có cần tớ ra ngoài lấy đồ ăn cho cậu không?"
Thái Linh vội vàng thu lại cảm xúc lo lắng, trừng mắt quát:
"Cậu không được lại gần Ưng Phan."
Mật Tâm buồn bã nói:
"Tớ có lại gần Ưng Phan cũng không để ý đến tớ."
Cô ta đưa cánh tay bị cụt ra, tự trưng nỗi đau của mình ra trước mặt kẻ cô ta ghét nhất, tủi thân nói:
"Một giống cái tật nguyền như tớ làm gì có thú nhân nào thích kia chứ!"
Nhìn thấy cánh tay cụt của Mật Tâm lòng Thái Linh như được xoa dịu, cô mỉm cười nắm lấy phần cánh tay không nguyên vẹn của Mật Tâm đưa lên nghiên cứu rồi chế nhạo:
"Thật là xấu xí, tại sao lại có cánh tay xấu xí như thế này tồn tại trên đời nhỉ? Cũng hên cho cậu, nếu còn ở bộ lạc khi trước khéo khi người ta không thèm chặt tay mà đã tống cậu về với Thần thú luôn rồi ấy."
Mật Tâm bị chạm vào nỗi đau, uất hận nhưng phải cố kìm nén, nghẹn ngào đáp:
"Cậu nói đúng, tớ may mắn nên mới có thể sống sót, mong cậu từ nay hãy chiếu cố nhiều hơn, một đứa đáng thương như tớ thì chỉ có thể sống dựa vào người khác bố thí cho thôi."
Thái Linh rất hài lòng với những lời nói tự hạ thấp chính mình của Mật Tâm. "Cậu ra ngoài lấy đồ ăn cho tớ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền