Chương 184: Đức vua và hoàng hậu
Tiếng quát của Thái Linh thu hút không ít người dân tới xem. Họ đã được Bạch nói cho nghe từ trước về loại độc mà Thái Linh trúng phải, nên lúc này ngoài dùng ánh mắt thương hại, đau xót, lo lắng nhìn Thái Linh ra thì không làm gì cả.
Thái Linh thấy không ai đứng về phía mình thì phát điên, không thèm chất vấn Ưng Phan nữa mà lao tới muốn giết chết Mật Tâm.
Thái Linh buông Mật Tâm ra, ngơ ngác nhìn Ưng Phan, miệng lẩm bẩm:
"Vì sao, tại sao anh lại muốn ly hôn, có phải anh..."
Cô ta không dám hỏi ra miệng: có phải anh biết tôi không phải là Thái Linh kia hay không?
Cô ta sợ Ưng Phan sẽ giết mình.
Ưng Phan không còn cách nào phải đánh ngất Thái Linh, sau đó ra lệnh nhốt cô vào phòng biệt giam, ân cần hỏi han Mật Tâm, gọi Lạc Bình tới chữa trị cho cô ta.
Ưng Phan nhíu mày khó chịu nói:
"Tính cách của em đã thay đổi, không thích hợp trở thành người bạn đời của tộc trưởng. Người bạn đời của tộc trưởng không cần quá xinh đẹp, nhưng phải có phẩm hạnh tốt."
Thái Linh không tin những gì Ưng Phan đang nói, liếc nhìn về phía Mật Tâm, gào lên trong đau đớn:
"Anh nói dối, cái gì mà bạn đời phải có phẩm hạnh tốt, đều là dối trá, anh đã chán ghét tôi rồi đúng không, muốn đổi người bạn đời xấu xí này đúng không?"
Sau khi chữa trị xong, cô ta đi tìm Ưng Phan, bày ra bộ mặt đáng thương nói:
"Tôi vốn là người hầu của Thái Linh, hiện giờ cô ấy đã bị giam lại, với thân phận của mình tôi xin được vào phòng giam chăm sóc cô ấy."
Ưng Phan bất ngờ vì hành động này của cô ta, hỏi:
"Cô không sợ Thái Linh điên lên giết chết cô à?"
Mật Tâm buồn bã đáp:
"Cô ấy có đánh chết tôi cũng đáng, khi xưa chính bản thân tôi đã bỏ rơi cô ấy khi cô ấy cần nhất, bây giờ tôi càng không thể để điều đó xảy ra."
Ưng Phan quan sát cô ta thật kỹ, sau đó thở dài nói:
"Cô đã xin lỗi cô ấy rồi, nên đừng áy náy mãi. Tạm thời cô cứ ở lại đây đi, lấy quần áo của Thái Linh mặc tạm, bên cạnh phòng ngủ chính có một phòng dư ra, đầy đủ đồ dùng, cô qua đó ở tạm, chờ Thái Linh quay lại thì để cô ấy quyết định nơi ở cho cô."
Khi Lạc Bình đưa xà bông để cô ta chữa trị vết sẹo, Mật Tâm vẫn nhận lấy nhưng không dùng.
Mật Tâm nghe vậy không giấu nổi nụ cười, vội vàng cảm ơn Ưng Phan, sau đó đi vào phòng ngủ của Ưng Phan và Thái Linh, mở tủ đồ lấy ra những bộ quần áo hôm nay Thái Linh vừa khoe khoang với cô ta, ướm lên người rồi mang về phòng bên cạnh thay vào.
Sau khi thay xong, cô ta đi ra ngoài, Ưng Phan đã rời nhà đi xử lý công việc trong bộ lạc.
Mặc được quần áo mới, Mật Tâm có cảm giác như thể mình đã đổi đời, cô ta cười khúc khích một mình, ngồi lên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, âm thầm nói với chính mình.
"Cuộc sống này phải là của cô ta, Thái Linh không thể quay về."
Để có thể thay thế được Thái Linh, Mật Tâm quyết định thăm dò tình hình và lấy lòng người dân.
Ra ngoài gặp ai cô ta cũng chào hỏi, cười nói cực kỳ thân thiện.
Người dân Tà Thần được dạy không ai đánh kẻ đang cười, cũng không ai muốn đuổi kẻ có lòng sám hối quay về con đường tốt đẹp nên cũng nở nụ cười với Mật Tâm.
Chẳng mấy chốc Mật Tâm đã hỏi thăm được tình hình của bộ lạc, biết được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền