ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 183. Chúng ta ly hôn

Chương 183: Chúng ta ly hôn

Ưng Phan ngủ ở nhà Bạch một đêm, sáng sớm liền quay về nhà. Lúc đến đầu ngõ, hắn liền nhìn thấy Mật Tâm cuộn mình dựa vào tường ngủ gà gật. Ưng Phan tính bước qua cô ta, nhưng đột nhiên lại dừng lại, sau đó tiến gần tới chỗ Mật Tâm gọi: "Mật Tâm."

Nghe tiếng gọi, Mật Tâm giật mình mở mắt. Khi nhìn thấy Ưng Phan, cô ta vội vàng đứng dậy, do một đêm dài chỉ ngồi một tư thế, chân cô ta bị tê, cứ thế ngã về phía Ưng Phan. Hắn đỡ được cô ta, Mật Tâm dựa vào lồng ngực Ưng Phan thỏ thẻ nói:

"Xin lỗi tộc trưởng, chân tôi tê quá."

"Buông ra mau!"

Giọng Thái Linh vang lên.

Thái Linh xông ra từ trong nhà, hai mắt đỏ ngầu tiến tới chỗ Ưng Phan và Mật Tâm, kéo Mật Tâm ra, liên tục dùng tay đánh vào người cô ta khiến Mật Tâm la lên không ngừng. Ưng Phan nhíu mày tiến lên ngăn Thái Linh lại, liền bị cô ta cào vào mặt.

Ưng Phan tức giận quát:

"Em còn làm càn thì chúng ta ly hôn đi!"

Tiếng quát này khiến Thái Linh đứng hình ngơ ngác nhìn Ưng Phan. Mật Tâm ngồi trên mặt đất, khóe môi nhếch lên.

Sau khi Mật Tâm ra ngoài một lát lâu chưa trở về, Thái Linh liền không yên tâm quyết định ra ngoài tìm cô ta. Lúc đi qua phòng bếp, cô thấy Mật Tâm đang ngồi đối diện ăn cơm cùng Ưng Phan, còn cười cười nói nói hệt như hai vợ chồng chung sống dưới một mái nhà. Máu nóng xông lên tới não, Thái Linh không thèm nghĩ ngợi lao vào bếp nắm tóc Mật Tâm tát vào mặt cô ta quát lớn:

"Cô dám ngồi ăn chung bàn với Ưng Phan, cô có biết mình là ai không hả? Là một thứ thấp kém không xứng được ăn cơm, xấu xí đến mức nhìn thấy là mắc ói!"

Vừa nói vừa tát liên tục vào mặt Mật Tâm. Cô ta chỉ biết khóc lóc xin tha, liên tục nhận sai.

Ưng Phan nhìn bàn tay Thái Linh liên tục đánh vào mặt Mật Tâm, nhíu mày không vui quát:

"Thái Linh mau về phòng!"

Thái Linh trừng mắt nhìn Ưng Phan quát lại:

"Anh ghét em rồi đúng không?"

Ưng Phan không vui:

"Hành động này của em thì dù là bất kỳ thú nhân nào đứng đây cũng sẽ ghét."

Thái Linh nghe vậy càng giận hơn, cô ta gào lên như một con thú bị thương:

"Anh ghét em ư? Tại sao chứ, rõ ràng anh thương em mà, hay là anh đã phát hiện ra..."

Nói tới đây, cô ta đột ngột dừng lại, toàn thân run rẩy. Mật Tâm cũng nhận ra sự bất thường của cô ta, nhân cơ hội lên tiếng:

"Thái Linh, Ưng Phan rất yêu cậu."

"Cô câm miệng!"

Thái Linh rống vào mặt Mật Tâm, ánh mắt trừng lên đầy oán giận, cơ mặt vặn vẹo trông rất xấu xí. Thái Linh nắm lấy khuôn mặt có sẹo dữ tợn của Mật Tâm đưa về phía Ưng Phan, hỏi:

"Anh thích cô ta à?"

Ưng Phan nhíu mày đáp lại:

"Em đừng làm loạn nữa."

Thái Linh không chịu gào lên:

"Anh thích loại giống cái có sẹo này đúng không?"

Sau câu hỏi này, Thái Linh như thể nhận ra điều gì đó, cô cười lớn:

"Thì ra là thế, không ngờ anh lại yêu giống cái bị sẹo, bây giờ vết sẹo của em đã lành anh liền ghét bỏ em đúng không?"

Ưng Phan không muốn tranh cãi, đi tới nắm tay Thái Linh kéo cô ra khỏi người Mật Tâm:

"Thôi đi, em còn làm mấy hành động ngu ngốc này nữa, anh sẽ nhốt em vào phòng giam biệt lập đấy."

Thái Linh cào vào tay Ưng Phan khóc rống: "Anh thích kẻ có sẹo, vậy em sẽ chữa mặt cho cô ta, để xem anh còn có thể tìm ai để yêu được

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip