Chương 53: Hình phạt bỏ đói
Đại đa số thú nhân Hùng Điểu đều tò mò, không biết tộc trưởng đang chuẩn bị trừng trị các thú nhân Tà thần ra sao, nên dồn xuống vây thành vòng bên dưới công trình.
Tộc trưởng Hùng Điểu thấy ánh mắt của các thú nhân trong tộc hướng về phía thú nhân Tà thần, hắn ta không hài lòng, các thú nhân trong tộc hắn từ lần trước đến lần này đều không thể nào cãi thắng được giống cái thú nhân Tà thần, đúng là lũ vô dụng, nhưng y vẫn hài lòng nói tiếp:
"Có lẽ ngài tức giận vì chúng ta dám để cho những thú nhân Tà thần này lởn vởn trong vùng đất của ngài."
"Đúng vậy."
"Chắc chắn là tại bọn chúng!"
Các thú nhân hô lớn.
"Vậy giờ chúng ta phải làm gì?"
"Giết họ sao?"
Nghe thú nhân trong tộc bàn tán, tộc trưởng vội lên tiếng:
"Không thể để máu chúng dính lên tay và đất của chúng ta được."
"Đúng vậy, nhiễm phải máu Tà thần, đất sẽ ô uế mất!"
"Vậy phải làm gì?"
Thấy tộc nhân của mình nhòm ngó, Tộc trưởng dõng dạc tuyên bố:
"Mùa mưa vừa qua, bộ lạc chúng ta đã phải đối mặt với khó khăn, còn suýt nữa thì bỏ mạng. Những chuyện đó không tự nhiên xảy ra, chắc chắn thần thú đang khiển trách chúng ta."
Các thú nhân nhìn nhau, bọn họ vốn không có suy nghĩ sâu xa như vậy, nhưng nhờ lời tộc trưởng, tất cả dần bị dắt mũi, cuối cùng là công nhận lời hắn nói.
Nhưng điều quan trọng là Thần thú đang khiển trách bọn họ vì lỗi gì?
Tất cả đổ dồn ánh mắt về phía các thú nhân Tà thần – không lẽ ngài ấy trách họ vì những thú nhân ô uế này sao?
Tộc trưởng híp mắt nhìn từng khuôn mặt thú nhân Tà thần, lạnh lùng nói:
"Cứ trói thế đi, không cho ăn, không cho uống, chờ tới khi Thần thú ban xuống cho chúng ta lương thực dồi dào, khi ấy sẽ để chúng đi."
Lời này quá hợp ý các thú nhân, dù gì thú nhân Tà thần cũng từng là thú nhân bình thường, nếu tự mình ra tay giết chết họ, các thú nhân bộ lạc sẽ cảm thấy bất an, nhưng nếu để nhóm Thái Linh nhịn đói đến khi có lương thực thì khác. Không cần biết đến khi nào mới có lương thực, chỉ cần biện pháp xử lý này khiến tính mạng các thú nhân Tà thần phục thuộc vào lòng thương xót của Thần thú, sống hay chết đều do ngài quyết định, họ sẽ nhẹ lòng hơn.
"Đưa bọn chúng vào dưới công trình, trói mỗi đứa vào một cái cột."
Tộc trưởng Hùng Điểu ra lệnh.
Nhóm Thái Linh bị điệu vào dưới nhà sàn, bị tách ra, trói vào các cây cột khác nhau, đến Tà Khuyết chỉ là một đứa trẻ mà chúng cũng chẳng tha, trói chân tay và thắt chặt phần ngực bụng, không để các thú nhân có cơ hội được giãy giụa.
Đã biết được hình phạt dành cho thú nhân Tà thần, toàn bộ thú nhân Hùng Điểu tản ra rời đi, đến cuối cùng chỉ còn lại tộc trưởng, y sư, Hùng Vu và một số thú nhân thân cận khác.
Khi này Tộc trưởng Hùng Điểu mới để lộ mục đích thật sự của hắn. Hắn gằn giọng hỏi các thú nhân Tà thần:
"Công trình này là của bọn mày, vậy nó gọi là gì?"
Các thú nhân Tà thần không ai đáp lời hắn, đến Tà Khuyết cũng nhìn hắn bằng ánh mắt căm thù.
Lát sau Diễm lên tiếng, thay vì trả lời cô nàng cười khinh:
"Tộc trưởng, công trình này là của thú nhân Tà thần, ngài hỏi làm chi?"
Tộc trưởng không vui quát:
"Diễm, cô từng là thú nhân trong tộc, nay đã thành thú nhân Tà thần còn dám lớn tiếng với tộc nhân cũ sao?"
Diễm cười khinh: "Hay gớm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền