ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 54. Bất an và khao khát

Chương 54: Bất an và khao khát

Nhóm Thái Linh bị trói bên dưới nhà sàn, nơi đây tứ phía không có vách ngăn, nên các thú nhân Hùng Điểu chỉ cần đi khỏi nhà sàn liền nhìn thấy bọn họ. Mỗi lần đi qua, không ít thú nhân Hùng Điểu nhịn không được buông lời chỉ trích nói vài câu khó nghe, thậm chí có không ít tiểu thú nhân lấy đá ném vào người họ.

Người lớn như nhóm Thái Linh có thể chịu đói chịu khát cả ngày, nhưng Tà Khuyết thì không, sau một ngày cô bé đã không thể chịu được nữa, rơi vào cơn mê sảng, đôi môi khô khốc liên tục hỏi xin nước. Diễm vì tác dụng phụ của hoa ngát hương nên thường xuyên lâm vào hôn mê, lúc tỉnh lúc mê nên chẳng cảm nhận được cơn đói một cách rõ ràng.

Mặt trời ngày thứ hai khuất bóng, bọn họ bị trói ở nơi đây đã hai ngày một đêm, các thú nhân dần rơi vào mệt mỏi, thời gian ngủ mê còn nhiều hơn tỉnh táo, cơn đói và cơn khát hành hạ bọn họ đến mức nhìn đâu cũng có thể tưởng tượng ra thức ăn ngon. Đáng sợ hơn là các thú nhân Hùng Điểu còn trêu ngươi họ, nướng thức ăn ở gần nơi giam giữ, mùi hương đó bay qua càng khiến họ đói hơn.

"Hu hu... em đói quá... mấy chị... em đói quá... em khát!"

Tà Khuyết không thể chịu được nữa, rấm rứt khóc.

Thái Linh thấy vậy bèn nói với nhóm thú nhân Hùng Điểu gần đó:

"Người lớn có tội, trẻ con nào biết gì... mấy người nhìn đi... con bé không có ấn ký Tà thần, nó chỉ đi theo chúng tôi... nó đói... cho nó chút đồ ăn đi... xem như tích đức..."

Các thú nhân nhìn Tà Khuyết, có hơi do dự, sau đó họ lựa chọn đứng lên mang thức ăn đi thật xa.

Tà Khuyết vừa khóc vừa nói:

"Chị ơi... em đói lắm... nhưng em không ăn... em sẽ ăn... với anh chị... hu hu..."

Thái Linh nhắm mắt lại không để nước mắt chảy ra ngoài, cuộc sống sau khi chuyển sinh của cô cứ tưởng sung sướng hơn nào ngờ chẳng khác khi trước, khổ không kém, thường xuyên bước tới cửa quỷ môn quan. Lần này nếu may mắn sống sót, cô muốn rời khỏi vùng đất này, đi thật xa tìm kiếm một chốn bình yên có thể an cư lạc nghiệp, cô muốn một đời bình yên chứ không phải lúc nào cũng bị người ta nghi kỵ, khinh thường và xem như cỏ rác thế này.

Cùng lúc đó, Hùng Vu đứng từ xa nhìn tình hình của các thú nhân Tà thần, lòng quặn thắt, trên tay hắn có thức ăn, nhưng chẳng dám mang đến cho họ, hắn sợ bị người trong tộc dè bỉu, xa lánh và ghét bỏ.

Hùng Vu quay lưng bỏ đi, hắn chọn một nơi vắng vẻ để có thể xoa dịu cảm xúc trong lòng. Tại đây, hắn nghe thấy giọng của Vi, tai Hùng Vu liền dỏng lên.

"Nếu bọn chúng thà chết không nói, chúng ta mất nhiều hơn được."

"Đúng vậy, nhưng ta không thể làm theo ý giống cái đó được, như vậy là phản bội lại lời trước đó, trừ khi bây giờ chúng ta săn được một con thú lớn, hoặc bắt gặp một đàn thú như vậy mới có thể xóa bỏ hình phạt này."

Hùng Vu nghe hai người nói lòng có chút an ủi, dù sao tộc trưởng cũng không đến mức muốn đuổi cùng giết tận nhóm thú nhân Tà thần. Hắn quay đầu nhìn về phía nhà sàn, như thể quyết tâm làm gì đó, hắn hít vào một hơi thật sâu, bước khỏi chỗ ẩn nấp, đi tới gặp tộc trưởng và y sư.

"Tộc trưởng, ngài có thể nghe tôi nói không?"

...

Ở một diễn biến khác, Ưng Phan bay liên tục không ngừng nghỉ từ sáng đến trưa, những nơi hắn đi qua, cây cối

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip